Đài Phát Thanh Chân Trời Mới Phỏng Vấn Luật Sư Nguyễn Hữu Thống ngày 29/01/2002
chủ nhất 4 tháng tám 2002

 


(Đài Chân Trời Mới phát thanh trên làn sóng 19 thước, tức 15750 kư lô chu kỳ, mỗi ngày từ 8 giờ 30 đến 9 giờ 30 tối (giờ Việt Nam). Email: ctm@radioctm.com)

- Dạ kính chào Ls Nguyễn Hữu Thống ạ.


- Vâng chào cô Yến

(CTM) Kính thưa ông, hồi thế kỷ thứ 19, Pháp và Trung Quốc có kư kết hiệp ước Thiên Tân 1885 phân định biên giới Việt Hoa. 2 năm sau, 2 bên lại kư kết hiệp ước Brévié 1887 phân ranh vùng biển Bắc Việt. Nhưng rồi có phải 2 hiệp ước đó bị vô hiệu lực, bị phá bỏ, do bởi có các cuộc chiến tranh Đông Dương, chiến tranh Việt Nam, và chiến tranh Việt Trung không?

(Ls-NHT) Trong này có một sự trùng điệp, là năm 1884 có 1 người Pháp lúc đó là đại sứ toàn quyền tại Bắc Kinh tên là Patenôtre đă kư với Việt Nam một Hiệp Ước Bảo Hộ 1884. Năm sau, 1885, tại Thiên Tân ông kư một hiệp ước thứ hai với Trung Hoa là Hiệp Ước Thiên Tân 1885.

Ông đại diện cho Việt Nam, lúc đó là chính phủ bảo hộ. Hiệp Ước Thiên Tân quy định phân ranh về chủ qyuền lănh thổ tại miền biên giới Hoa Việt. 2 bên đă cắm ranh mốc, dựng những cột quy định rơ thành phần cương giới 2 bên. Rồi cả 2 bên đă lập bản đồ, ghi rơ về năm đó.

Đến năm 1895 lại c̣n vẽ bản đồ một lần nữa, để phân định chủ quyền lănh thổ. Đến năm 1887, th́ vùng lănh hải Bắc Việt có Hiệp Ước Brévié 1887 quy định 2 bên lấy Đường Brévié chạy từ Móng Cáy Trà Cổ chạy xuống miền Nam, dọc theo kinh tuyến 108 độ Đông. Phiá Tây đường Brévié th́ có đảo Bạch Long Vĩ của Việt Nam. Phiá Đông của đường Brévié có đảo Hải Nam của Trung Hoa. Đó là con đường phân ranh hay phân thuỷ giữa Việt Nam và Trung Quốc tại Vịnh Bắc Việt.

Năm 1884 chúng ta kư Hiệp Ước Bảo Hộ th́ có giá trị, mặc dù có chiến tranh với Đông Dương 30 năm. Cho măi đến 1949, lúc đó tổng thống Pháp Vincent Auriol mới kư một hiệp định Elysée để trả độc lập cho Việt Nam. Lúc đó Hiệp Uớc bảo hộ Patenôtre hết giá trị. Cho nên mặc dầu có chiến tranh, nếu không kư một hiệp ước mới, th́ hiệp ước cũ vẫn có giá trị.

Mặc dầu có sự xung đột ở biên thùy Trung Hoa và Việt Nam năm 1979, không ảnh hưởng ǵ đến hiệp ước cả. Đặc biệt ngày hôm nay đang hoà b́nh, bỗng dưng vô cớ, không có chiến tranh, không có nội loạn, không có sự tranh chấp biên thuỳ, mà họ lại kư một hiệp ước biên giới 1999. Như vậy, rơ rệt là họ đă giấu diếm hiệp ước này. Chúng ta thấy rơ có một sự lén lút ǵ đó giữa 2 bên. Tức là giữa 2 đảng Cộng Sản Trung Quốc và đảng Cộng Sản Việt Nam. Sự thực ra Đảng là lănh đạo, và họ kư một hiệp ước sơ bộ trước từ năm 1997 rồi. Đến năm 1999, 2 năm sau đó, th́ chính phủ tức nhà nước CSVN mới kư sau.

Sự thực là hiệp ước sơ bộ đó đă quy định những cương lĩnh cho cái hiệp ước tương lai rồi. Tức là 2 đảng CS đă làm với nhau. Mặc dầu là có chiến tranh, mặc dầu có sự xung đột, nhưng phải có hiệp ước mới, th́ mới hủy bỏ được cái hiệp ước cũ. Đó là vấn đề pháp lư.

C̣n Hiệp ước Vịnh Bắc Việt 2000 th́ thực sự ra là có hiệp ước Brévié rồi. Hiệp ước Brévié tôn trọng quyền lợi 2 bên hơn là hiệp ước mới đây. Đảng CS một phần v́ những nhượng bộ quá đáng, thứ hai là không hiểu luật, cho nên đă làm đường trung tuyến chia đôi vịnh Bắc Việt. Đó là một sai lầm căn bản, mà tôi sẽ tŕnh bày trong những phần sau.

(CTM) Theo ông, lư do ǵ mà Việt Cộng kư kết hiệp ước biên giới Việt Trung ngày 30-12-1999, để cho Trung Quốc lấy đất của Việt Nam như vậy, thưa ông?

(Ls-NHT) Có nhiều nguyên nhân. Hiện tại th́ họ giữ bí mật hiệp ước đó, thành ra ḿnh không biết rơ ảnh hưởng của nó như thế nào. Có điều chắc chắn là ḿnh đă mất một số đất. Đặc biệt như ải Nam Quan là ḿnh mất rồi. Thế th́ anh Trần Đại Sĩ có đến tận ải Nam Quan đó, bây giờ nó hoàn toàn của Trung Hoa rồi.

Thứ hai, chúng ta có mất một số địa danh như thác Bản Giốc tại Cao Bằng. Lư do? Có thể có 2 lư do. Một là 2 bên có sự tương nhượng, bên này nhượng bộ bên kia. Thứ hai là có sự lấn chiếm của phiá bên Trung Cộng. Sự lấn chiếm này nó được tổ chức từ lâu rồi.

Hồi thập niên 1950, khi Trung Cộng viện trợ cho Bắc Việt vơ khí và quân trang quân dụng, th́ những xe công voa, vận tải của Trung Cộng và những xe lửa từ Vân Nam xuống vùng Lao Cay đă đi sâu vào nội địa Việt Nam, lập những căn cứ ở đó. Đồng thời họ đă mang một số sắc dân thiểu số Trung Hoa định cư lập bản ở đó. Họ đă tính cách tạo t́nh trạng đă rồi. Tức là có một số người Trung Hoa cư ngụ trong lănh thổ Việt Nam. Đó là giai đoạn một.

Trong chiến tranh Đông Dương thứ hai, thời 1968-1972, th́ quân đội Bắc Việt mang toàn bộ quân đội chính quy vào xâm lăng miền Nam và xâm chiếm miền Nam. Lúc đó, an ninh ngoài Bắc là do quân đội Trung Hoa đảm nhiệm. Ít nhất là có mấy trăm ngàn quân đội TQ nguỵ trang, mặc quần áo giả trang như là quân đội Bắc Việt. Hay nguỵ trang dưới h́nh thức công nhân chiến đấu.

Những người đó đă đóng quân phần lớn ở biên thùy. Nếu bấy giờ người Mỹ ném bom những khu đó, họ cho là xâm phạm chủ quyền lănh thổ TQ. Họ đă lấn chiếm các vùng biên giới lần thứ nh́. Đồng thời khi mang sang các sắc dân thiểu số Trung Hoa, th́ họ đă đồn trú ở đó rồi. Họ tạo ra t́nh trạng đă rồi, trong giai đoạn thứ hai, 1968-1974.

Giai đoạn 3, khi xảy ra chiến tranh Trung Việt 1979, Trung Quốc mang quân sang tàn phá toàn ở thể 6 tỉnh miền Bắc ở biên giới như Lao Cay, Lai Châu, Cao Bằng, Sơn La, Hà Giang, Lạng Sơn, và Móng Cáy. Họ tàn phá tất cả những thành phố đó. Đồng thời, khi họ rút lui đi, họ đă đặt ḿn bố trí tất cả khu đó.

Tức là bên kia phiá Việt Cộng không thể nào tái chiếm lại được. Măi về sau này, gần đây, năm ngoái, họ mới gỡ ḿn ra. Xong rồi họ mang một số sắc dân đến đồn trú ở đấy, gây nên t́nh trạng đă rồi, có sự chiếm cứ của những Trung Hoa ở lănh thổ Việt Nam. Thế bây giờ họ áp lực Việt Cộng phải nhượng bộ, hỏi ư kiến dân địa phương đó là họ muốn theo Trung Quốc hay theo Việt Nam. Th́ tất cả nói tiếng tầu hết, là họ đă theo TQ.

V́ vậy, họ chữa lại 100 điểm ở trong bản đồ. Đặc biệt là sự cắm ranh lần này rất khó khăn. Họ phải làm trong 3 năm mới xong. Tức là sẽ có sự tranh chấp. Bởi v́ có những người nông dân Việt Nam đă bị trục xuất khỏi vùng biên giới đó, gây sự bất măn.

Theo ư tôi, lư do thứ nhất là đảng CSVN thần phục TQ, nhờ TQ bảo vệ cho ḿnh, để giữ cái chủ quyền, tức là cái ghế, cái quyền lực của ḿnh. Thứ hai, có một t́nh trạng xâm lấn từ lâu rồi, mà bây giờ họ mới hợp thức hoá. Đó là 2 lư do có sự nhường biên giới.

(CTM) Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 quy định như thế nào về hải phận các quốc gia duyên hải, thưa ông?

(Ls-NHT) Vâng, tôi xin nói về Vịnh Bắc Việt. Hiện tại sự tranh chấp là ở Vịnh Bắc Việt. Người ta cứ tưởng rằng nếu bây giờ giữa Việt Nam và đảo Hải Nam mà lấy một đường trung tuyến chia đôi như vậy là công bằng. Không phải như vậy. Về phương diện pháp lư, th́ muốn phân ranh hải phận hay phân ranh thềm lục địa, th́ họ phải căn cứ vào những tiêu chuẩn của Liên Hiệp Quốc trong Luật Biển 1982. Th́ ở đây có 2 yếu tố quan hệ nhất là về dân số và địa lư.

Số dân cư trú tại Vịnh Bắc Việt hiện tại là 40 triệu người. Trong khi đó, dân sinh sống tại đảo Hải Nam (về phía VN) chỉ có chừng độ 3-4 triệu thôi. Tức là gấp 10 lần dân số ở Hải Nam phiá trong Vịnh Bắc Việt. Thứ hai, về chiều dài bờ biển, th́ Vịnh Bắc Việt kéo dài gấp 3 lần bờ đảo Hải Nam phiá tiếp giáp Vịnh Bắc Việt. Th́ không thể nào chia đôi được.

Đồng thời, về phương diện đánh cá, theo luật th́ người Hải Nam có 200 hải lư để đánh cá. Về phiá Đông đảo Hải Nam, người dân chài có thể đánh cá 200 hải lư về phiá Đông ở Thái B́nh Dương. Trong khi ở Vịnh Bắc Việt, th́ vùng chiều rộng rất hẹp, chỉ có từ 100 hải lư đến 200 hải lư thôi. Nếu chia đôi, ḿnh được có 100 hải lư, bên kia đảo Hải Nam th́ được tới 300 hải lư. Cái đó là bất công.

Thứ tư là vấn đề khai thác dầu khí. Những dầu khí do thuỷ tra thạch kết tụ các chất hữu cơ, và do đất phù sa sông Hồng Hà từ cao nguyên Tây Tạng chảy ra biển, từ cả triệu năm nay rồi. Nếu có dầu khí, là do ở lục địa Việt Nam, chứ không phải ở đảo Hải Nam.

Thứ năm, về phương diện ngoại thương và an ninh quốc pḥng, th́ biển đông đối với Việt Nam là căn bản. Ngoài cái đó ra, ḿnh không có một nơi nào thoát nữa cả. Trong khi bên Trung Quốc th́ họ có biển Hoàng Hải và biển Đông Trung Quốc Hải chạy thông ra Thái B́nh Dương. Cho nên Biển Đông là căn bản cho Việt Nam, về ngoại thương và an ninh quốc pḥng.

Cũng v́ vậy, lănh hải ở Vịnh Bắc Việt không thể nào chia đôi được, mà phải theo một tỷ lệ là dân số ḿnh gấp 10 lần họ. Về chiều dài bờ biển, ḿnh gấp 3 của họ. Về vấn đề ngoại thương, an ninh quốc pḥng, đánh cá, và khai thác dầu khí th́ phải dành cho Việt Nam ít nhất là 2/3 cái Vịnh Bắc Việt đó. Giải pháp của Hiệp Định Brévié là cho Việt Nam 64% và cho TQ tức Hải Nam lúc đó là 36%.

Bây giờ họ mới vẽ đường trung tuyến ở giữa, th́ ḿnh c̣n có 52%. Bên kia th́ được 48%. Như vậy là ḿnh thiệt hại mất 11% vùng lănh hải ở Vịnh Bắc Việt. Tức là mất chừng độ từ 15.000 cây số vuông. Đó là một sự bất công, và vi phạm luật quốc tế.

(CTM) Thưa luật sư, về mặt địa lư, như vậy chiếu theo Luật Biển 1982 mà Trung Quốc và Việt Nam đă kư kết, có phải Trường Sa và Hoàng Sa hiện nay thuộc về Việt Nam không?

(Ls-NHT) Vâng, ngoài yếu tố như tôi nói, vấn đề dân số, vấn đề đánh cá, dầu khí hay ngoại thương, an ninh quốc pḥng, th́ Hoàng Sa và Trường Sa có thêm yếu tố thế này. Trước hết, Hoàng Sa, về phương diện địa h́nh đáy biển th́ Viện Hải Học Đông Dương đă làm một cuộc nghiên cứu và đo đạc trong 2 năm. Họ thấy rằng tất cả miền biển ở dưới Hoàng Sa, chỉ là sự tiếp nối tự nhiên của thềm lục điạ Việt Nam.

Từ phía đông dưới Quảng Trị Thừa Thiên Quảng Nam Quảng Ngăi ra miền biển Đông, th́ biển chạy thoai thoải, độ sâu chỉ đến 400-500 thước thôi. Thí dụ như nước biển rút xuống 700 thước, th́ cả cái Hoàng Sa là những thềm lục địa Việt Nam.

Trên vùng biển, đó là những b́nh nguyên của thềm lục địa Việt Nam trên mặt biển. Tức là có sự nối dài tự nhiên của Việt Nam ở dăy Trường Sơn chạy ra biển Như vậy, họ đi đến kết luận rằng, về phương diện địa h́nh, th́ Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Rơ rệt từ năm 1925. Đó là về địa h́nh đáy biển.

Tiêu chuẩn thứ hai là vấn đề địa chất. Như tôi đă tŕnh bày, là những nơi có dầu khí như chỗ sông Cửu Long, là con sông dài nhất Đông Nam Á, từ hàng triệu năm nay chảy ra biển đă kết tụ những thủy tra thạch do những chất hữu cơ và đất phù sa sông Cửu Long, đă tạo nên chất dầu khí đó. Địa chất đó là của Việt Nam. Cho nên dầu khí là của Việt Nam.

Thứ hai, theo Luật Biển, mỗi quốc gia có được 200 hải lư, để khai thác dầu khí. Như vậy, tất cả đảo Trường Sa là ở gần phiá Việt Nam hơn phiá TQ. V́ Trường Sa cách bên Hoa Lục từ 500 hải lư đến 1000 hải lư. Cho nên không thể nào là thuộc chủ quyền của Trung Quốc được.

Thí dụ Trung Quốc họ nói: bây giờ tôi đă chiếm cứ cái đó, tôi đă đóng quân ở đó, tôi đă có người đánh cá ở đó. Nhưng mà theo luật quốc tế, th́ chủ quyền của thềm lục địa 200 hải lư để khai thác dầu khí là một chủ quyền tuyệt đối, không tùy thuộc vào sự chiếm cứ. Dù ḿnh không chiếm cứ, cũng không ai tranh được ḿnh.

Trung Cộng dùng vơ trang để chiếm cứ, vơ trang đến 2 lần. 1974 th́ họ chiếm Hoàng Sa. Năm 1988 họ chiếm Trường Sa. Sự xâm lăng vơ trang đó không có hiệu lực, để ban cho người xâm lăng chủ quyền lănh thổ. V́ ngày trước, Nhật Bản cũng xâm lăng, mà cũng không có chủ quyền.

Về phương diện pháp lư, cũng như theo những công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, hay những công ước LHQ về vấn đề Hiến Chương LHQ, hay vấn đề Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, th́ Trường Sa không thể nào là của TQ được. V́ cách xa TQ từ 500-1000 hải lư. Gần bờ biển Việt Nam hơn. Và tất cả các chất địa chất thủy tra thạch đó là của sông Cửu Long chảy xuống.

Điểm thứ ba, là về vấn đề khí hậu, sinh thực học, vấn đề môi sinh. Những ḥn đảo san hô tại Hoàng Sa và Trường Sa, cùng những cây cỏ sinh vật là ở những miền nhiệt đới như Việt Nam, chứ không thấy ở vùng ôn đới như Trung Hoa. Cho nên không thể nói Hoàng Sa và Trường Sa thuộc TQ được. V́ TQ là nước ôn đới. Những cây cỏ sinh vật, những đảo san hô đó là ở vùng nhiệt đới, là ở Việt Nam.

Cho nên, tất cả những tiêu chuẩn đó, về phương diện quốc tế công pháp, là sẽ ban cho Việt Nam chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa. Chúng ta phải cảnh giác cái điểm này. Đảng cộng sản đừng có sợ rằng v́ Trung Cộng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, cho nên chúng ta mất chủ quyền.

Tôi nhắc lại, là về vấn đề thềm lục địa, th́ chủ quyền là tuyệt đối, không tuỳ thuộc vào sự chiếm cứ. Và sự chiếm cứ đó không có hiệu lực để truất quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa.

(CTM) Xin Ls nói rơ 1 lần nữa, là Việt Cộng đă nhượng bao nhiêu kí lô mét vuông đất đai ở biên giới Việt Hoa? Và Viêt Nam đă mất bao nhiêu phần trăm biển ở thềm lục địa rồi, thưa ông?

(Ls-NHT) Hiện tại th́ họ chưa công bố hiệp ước ở bên miền biên giới, th́ ḿnh chưa biết rơ. Nhưng mà theo những nguồn tin đáng tin cậy, th́ chúng ta mất ít nhất từ 700 cho đến 1200 cây số vuông.

Bởi v́, trong môt biên giới dài 1300 cây số đó, nếu họ chỉ cần lấn chiếm 1 cây số, cũng là 1300 cây số vuông rồi. Nhưng có chỗ họ không lấn chiếm được, như những chỗ núi cao quá, như Hoàng Liên Sơn chẳng hạn. Trung b́nh họ ước tính là từ 700 cây số vuông cho đến 1200 cây số vuông, hay là 2000 cây số vuông.

C̣n ở Vịnh Bắc Việt th́ chúng ta có thể tính được, bởi v́ họ có công bố rằng ḿnh chỉ c̣n có 52% thôi. Trứơc th́ có 64%. Tức là ḿnh mất chừng độ 15,000 - 20,000 cây số vuông tại Vịnh Bắc Việt.

(CTM) Hiệp ước Vịnh Bắc Việt đă được kư kết ngày 25-12-2000 để phân chia lănh hải Trung Quốc và Việt Nam. Hiệp ước này chưa được quốc hội Việt Cộng phê chuẩn. Theo ông, quốc dân Việt Nam có thể ngăn cản hay phản đối ǵ được không?

(Ls-NHT) Theo quốc tế công pháp, muốn 2 quốc gia mà kư một hiệp ước có giá trị, th́ chính phủ chưa phải cơ quan chung quyết. Bời v́ chính phủ chỉ là hành pháp thôi. Phải có một cơ quan đại diện cho quốc dân, là Quốc Hội phê chuẩn, th́ mới có giá trị. Quốc hội hiện nay th́ chưa phê chuẩn hiệp ước Vịnh Bắc Việt. Cho nên chúng ta c̣n có thể đấu tranh được.

Nếu chúng ta vận động quần chúng trong nước, phát động một phong trào gọi là "không phê chuẩn". Chẳng hạn như bằng kiến nghị, bằng những cuộc mít tinh hay biểu t́nh. Th́ theo ư tôi, đó là giải pháp hữu hiệu, để có thể ngăn chận được. Dùng áp lực mạnh, th́ quốc hội sẽ không phê chuẩn hiệp ước đó. Th́ hiệp ước tự nhiên sẽ tiêu vong.

Thí dụ, đồng bào trong nước có thể dùng những biện pháp đấu tranh rất là ôn hoà, công khai, hợp pháp, bất bạo động như thế này. Chẳng hạn như có 10 vị bô lăo, những người đă từng đấu tranh cho độc lập quốc gia, đến tiền đ́nh quốc hội, đệ tŕnh những thỉnh nguyện thư lên các dân biểu của Hà Nội, xin các vị đừng có phê chuẩn nó.

Rồi một thời gian khác, chúng ta sẽ có độ 10 vị bô lăo khác nữa, hay là cựu chiến binh ở Hải Pḥng, Thái B́nh, Saigon, hay các điạ phương xa như Cần Thơ. Cứ đến tiền đ́nh quốc hội yêu cầu các dân biểu của ḿnh, là những người đại diện cho ḿnh, xin đừng có phê chuẩn hiệp ước đó.

Đến khi mà quốc hội họp đại hội về hiệp ước đó, chúng ta có thể khôn ngoan tập hợp được nhiều người đông đảo. Tất cả những cái tỉnh đó đều đi kiến nghị không phê chuẩn, một cách rất ôn hoà. Nếu mà họ không phê chuẩn cái đó, th́ Việt Cộng sẽ không dám kư cái hiệp ước Biển Đông để mà nhượng cho Trung Quốc Hoàng Sa và Trường Sa. Tôi nghĩ đó là một phương pháp đấu tranh.

Cái khó của chúng ta trong nước là không tập hợp được quần chúng. Bởi v́ Việt Cộng nó bắt ngay. 3 người là nó bắt ngay. Nhưng mà đây là 1 đường lối, theo tôi, có thể sử dụng được. Là chúng ta chỉ xin thỉnh nguyện các dân biểu: chúng tôi với tư cách là cử tri, xin các vị đừng phê chuẩn. Có thế thôi, rất ôn hoà.

Cần bật một cái quẹt lên, để chúng ta làm một việc rất vô thưởng vô phạt, rất nhẹ nhàng, có thể như nấu một nồi bánh chưng chẳng hạn. Nhưng nếu về sau mà có một ngọn gió mạnh lên, nếu mà họ cứ tiếp tục đàn áp nữa, gây sự phẫn uất trong quần chúng, th́ những giới cựu chiến binh, quân đội,nhất là học sinh sinh viên họ sẽ có thể tham gia việc đó.

Lúc đó, thay v́ nấu bánh chưng, có thể nổi lửa một khu rừng. Đó là một h́nh thức đấu tranh công khai, ôn hoà, và hợp pháp về vấn đề không phê chuẩn hiệp ước Vịnh Bắc Việt. Chúng tôi đề nghị đồng bào trong nước như vậy.

(CTM) Dạ thưa Ls Nguyễn Hữu Thống, các hiệp ước đă được chính thức kư kết rồi, giấy trắng mực đen giữa 2 chính phủ TQ và Việt Nam như vậy, th́ theo ông, làm sao dân tộc Việt Nam có thể đ̣i lại chủ quyền đất nước được?

(Ls-NHT) Vâng, một khi mà 2 bên đă kư kết và phê chuẩn rồi, th́ rất khó đ̣i lại. Nhưng nếu có áp lực mạnh mẽ của quần chúng yêu cầu, th́ đảng CS có thể v́ nhục quá, hay v́ bị áp lực, có thể họ yêu cầu TQ duyệt lại cái hiệp ước về vấn đề biên giới được.

Thứ hai, về Vịnh Bắc Việt, có thể có giải pháp là quốc dân chúng ta không phê chuẩn, quốc hội không phê chuẩn cái đó. Cũng có thể đấu tranh được. Nhưng mà tất cả là do sức đấu tranh của quần chúng, chứ không bao giờ Đảng Cộng Sản tự nguyện làm việc đó.

V́ vậy, đây là cuộc đấu tranh chính trị giữa quần chúng là những người yêu nước, để chống lại Đảng CS những kẻ hại dân bán nước. Đây là cuộc đấu tranh chính trị, mặc dù h́nh thức của nó là ôn hoà, bất bạo động, nhưng là cuộc đấu tranh rất là mạnh mẽ và liên tục.

Tôi nghĩ rằng đồng bào trong có thể phát động rất mạnh phong trào này. Và với sự yểm trợ của đồng bào hải ngoại, chúng ta có thể đạt được những kết quả khả quan.

(CTM) Thưa ông, theo một bài phân tích của ông th́ Việt Cộng kư kết 2 hiệp ước nhượng đất bán nước như thế là vi phạm những mục tiêu và nguyên tắc chỉ đạo của Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Xin Ls giải thích về những vi phạm đó.

(Ls-NHT) Một hiệp ước có thể bị coi là vô hiệu theo quốc tế công pháp, nếu mà thứ nhất nó vi phạm luật pháp. Trong việc này, nó vi phạm luật pháp ở chỗ hiệp ước Bắc Việt không tuân hành những tiêu chuẩn của Luật Biển, như vấn đề dân số, chiều dài bờ biển, vấn đề đánh cá, vấn đề dầu khí, vấn đề an ninh quốc pḥng. Th́ Việt Nam có thể khiếu nại trước Hội Đồng Trọng Tài hay Uỷ Ban Phân Ranh Thềm Lục Địa ở Liên Hiệp Quốc.

Nhưng chắc chắn là Đảng CS không làm việc đó, nếu dân không chịu áp lực. Điểm thứ nh́ là vi phạm đạo lư, tức là vi phạm những nguyên tắc và những mục tiêu của Hiến Chương LHQ và TNQTNQ. Có bốn năm nguyên tắc đặc biệt, như vấn đề b́nh đẳng. Rơ rệt trong vụ này, là Trung Cộng là anh gia trưởng bắt nạt, cả vú lấp miệng em. Hắn tạo nên những t́nh trạng đă rồi, bắt Việt Nam phải tuân hành. Trái với nguyên tắc b́nh đẵng.

Trái với nguyên tắc hữu nghị, bởi v́ rơ rệt có sự tranh giành ảnh hưởng. Không có chiến tranh ǵ cả mà phải tranh dành đất, lấn đất dành dân như thế. Thứ ba, là không có sự hoà b́nh. Bởi v́ CS TQ đă xâm lăng vơ trang năm 1974 tại Hoàng Sa. Năm 1979 họ đă xâm lăng 6 tỉnh miền biên giới. Năm 1988, họ đă dùng quân đội hải quân để xâm lăng Trường Sa. Th́ trái với nguyên tắc hoà b́nh của Liên Hiệp Quốc.

Về công lư, th́ chúng ta thấy rơ là bất công. Bởi v́ Vịnh Bắc Việt của chúng ta có đến 40 triệu người, mà chỉ được sử dụng có 1/2 Vịnh Bắc Việt thôi. Trong khi dân Hải Nam th́ có độ 3, 4 triệu người, họ cũng được hưởng 1/2. Và họ c̣n được hưởng thêm 200 hải lư về phía Đông đảo Hải Nam nữa. Th́ đó là sự bất công.

Thứ tư, về tự do kết ước, th́ cũng không thấy có. Là v́ rơ rệt là CS TQ đă dùng sự lấn chiếm, sự bạo hành, tạo nên t́nh trạng đă rồi, bắt bên kia phải chấp nhận. Th́ không thể nào có sự gọi là tự do kết ước được. Đó là những sự vi phạm về đạo lư.

Chỉ có một chính phủ dân cử trong tương lai có thể nại ra những vấn đề này, yêu cầu tái xét. Chứ cái chính quyền hiện tại, theo ư tôi, họ sẽ không bao giờ đặt vấn đề này trước Liên Hiệp Quốc, trước Toà Án Quốc Tế, hay là trước Hội Đồng Trọng Tài của LHQ.

(CTM) Thế nào là "vi phạm sự toàn vẹn lănh thổ" thưa ông?

(Ls-NHT) Sự thực đây là vấn đề t́nh tự dân tộc. Cha ông chúng ta đă đổ bao nhiêu xương máu, trong bao nhiêu năm mới giữ được đất nước này. Một tấc đất của Tổ Tiên cũng không thể nhường được. Cũng v́ vậy mà hồi thế kỷ 16, Mặc Đăng Dung chỉ có dâng cho nhà Minh 6 khu đất rất nhỏ là 5 cái động và 1 khu đất gọi là Châu Khâm, mà đă bị toàn thể quốc dân lên án.

Ngày hôm nay, Đảng CSVN đă dâng đất cả 6 tỉnh Bắc Việt, và đă bán nước cho Trung Cộng là 10% hay 11% hải phận Bắc Việt. Th́ như vậy là đă vi phạm chủ quyền lănh thổ. Nếu chúng ta đă nhượng bộ 700 cây số vuông tại Bắc Việt, th́ rất có thể sau này TQ nó sẽ lấn thêm nữa. Nếu chúng ta đă nhượng cho nó 10% hải phận Bắc Việt, th́ về sau nó sẽ lấn sang hải phận Trung Việt, và hải phận Nam Việt nữa. Đó là mối nguy của chúng ta.

Cho nên chúng ta phải ngăn chận ngay từ đầu, không để nó vi phạm sự toàn vẹn lănh thổ của ta. Phải giữ từng tấc đất một, do tiền nhân đă đổ xương máu ra để mà xây dựng nên đất nước này.

(CTM) Thưa luật sư, 2 đảng Việt Cộng và Trung Cộng đơn phương lén lút kư kết giấy tờ nhượng đất bán nước như vậy, không có ư kiến của dân, th́ theo nhận định của ông, đó là vi phạm quyền dân tộc tự quyết và quyền tham gia chính quyền có phải không thưa ông?

(Ls-NHT) Vâng. Trong quyền tham gia chính quyền, th́ người dân có quyền tham dự và thảo luận về những vấn đề quốc gia đại sự. Chẳng hạn như bằng báo chí, bằng quốc hội, bằng các đoàn thể quần chúng. Tất cả các cơ quan hội đoàn đó đều có quyền tham gia ư kiến.

Nếu gặp những chuyện khó khăn có tính cách quốc gia, th́ thường thường phải hỏi ư kiến dân, trong cuộc trưng cầu dân ư. Trong vụ này, họ không đếm xỉa ǵ đến ư dân cả. Bởi v́ chính phủ họ là chính phủ tay sai, quốc hội của nó là quốc hội bù nh́n. Họ đă kư kết một cách bí mật. Họ đă không công bố hiệp ước, và phê chuẩn cũng lén lút không có ai biết cả. Tôi thấy rơ đó là vi phạm quyền dân tộc tự quyết và quyền tham gia chính quyền.

Nói tóm lại, trong chế độ độc tài đảng trị, mà họ đă ghi vào Điều 4 Hiến Pháp, th́ Đảng Cộng Sản toàn quyền lănh đạo quốc dân, th́ không thể theo nguyện vọng toàn dân được. Đó là đảng trị, chứ không phải dân chủ pháp trị.

(CTM) Trên phương diện lịch sử và khảo cổ học, nếu như giới chuyên gia chứng minh được những phần đất đai và biển cả đó là thuộc quyền sở hữu của Việt Nam, th́ theo ông, ḿnh có thêm cơ hội đảo ngược t́nh thế không?

(Ls NHT) Về phương diện lịch sử biên giới, chúng ta có thể tham chiếu được những bản đồ, mà 2 bên đă đồng ư kết ước và đă vẽ từ năm 1885, theo Hiệp Ước Thiên Tân. Sau này, 10 năm sau, lại có 1 bản đồ nữa, lúc đó là 1895, lại vẽ 1 bản đồ nữa. Những bản đồ đó c̣n tàng trữ bên Paris, bên Pháp. Tất nhiên là Bắc Kinh cũng có giữ những bản đồ đó.

Nếu như có sự tranh chấp tương lai của một chính quyền dân cử, th́ 2 bên chỉ cần viện dẫn những bản đồ đó, th́ biết rơ họ đă lấn chiếm những chỗ nào. Và ḿnh có thể đ̣i lại được. Bởi v́, không có lư do ǵ, không có sự tranh chấp lănh thổ, biên giới, không chiến tranh ǵ cả, tự nhiên lại nhương đất cho họ. Như thế là rơ rệt là có sự xâm lấn.

Về phương diện lịch sử, cũng như phương diện khảo cổ, chúng ta có thể có những tài liệu để đ̣i lại đất nước. Về vấn đề biển cả, chúng ta ta có Công Ước về Luật Biển. Chúng ta sẽ nêu ra những điểm pháp lư, về dân số, địa lư, địa chất, địa h́nh đáy biển, về thềm lục địa để đánh cá, thềm lục địa để khai thác dầu khí, hay là khu đặc quyền kinh tế để đánh cá.

Tất cả những cái đó là thuộc chủ quyền tuyệt đối của quốc gia duyên hải. Dù rằng Trung Cộng có chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, cũng không có quyền chủ quyền ở đó. V́ nếu những ḥn đảo này mà thuộc lănh thổ và thềm lục địa Việt Nam, th́ sự chiếm cứ đó không có giá trị.

Cho nên chúng ta vẫn có chủ quyền. Nếu mà tranh chấp tại Hội Đồng Phân Ranh Thềm Lục Địa tại Liên Hiệp Quốc, hay là Toà Án Trọng Tài, hay là Toà Án Quốc Tế, th́ chúng ta sẽ thắng. Nhưng phải có một chính phủ dân cử th́ mới làm việc đó.

Cho nên, tất cả vấn đề ở Việt Nam bây giờ, là chúng ta phải đấu tranh. Đảng CS đă lộ rơ rệt là không yêu nước, phản bội dân tộc, bán nước. Chúng ta phải có sự quyết tâm là đứng dậy, để giành lại quyền dân tộc tự quyết, giành lại sự điều khiển quốc gia, làm chủ quốc gia, làm chủ xă hội. Và phải giải thể chế độ Cộng Sản. Th́ lúc đó chúng ta mới có hy vọng đ̣i lại những phần đất đă mất, những phần nước đă mất, của cha ông chúng ta để lại từ ngàn xưa. Cho nên, vấn đề đấu tranh chống các hiệp ước này cũng là cuộc đấu tranh để giải thể chế độ Cộng Sản.

(CTM) Kính thưa Ls Nguyễn Hữu Thống, trước khi dứt lời, xin ông gởi lời tâm t́nh và chúc Tết đồng bào ở trong nước, qua làn sóng phát thanh Chân Trời Mới.

(Ls NHT) Vâng, nhân dịp này, chúng tôi xin chào mừng các anh chị em ở trong nước. Chúng tôi cũng chứng kiến và cũng thông cảm những sự khắc khoải của các anh chị em. Bởi v́ thấy rơ rệt Đảng nó bỏ cái mặt nạ. Trước đây họ chỉ nguỵ trang dưới chiêu bài ái quốc, chiêu bài chủ nghĩa dân tộc. Ngày hôm nay họ đă phủ nhận chủ nghĩa dân tộc. Họ đă đi ngược lại quyền lợi của quốc gia.

Rơ rệt là họ đặt quyền lợi của Đảng lên trên quyền lợi của quốc gia. Với nỗi đau khổ, chúng tôi ở hải ngoại cũng đă thông cảm. Nếu anh chị em ở trong nước quyết tâm đứng dậy, để làm những cuộc đấu tranh dành lại quyền tự chủ của ḿnh, th́ chúng tôi ở hải ngoại sẽ hết sức tích cực yểm trợ công cuộc đó. Xin thành thật cám ơn tất cả các anh chị em.

HOME