Diễn Văn Của Cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn

nhân ngày VNCH-Foundation Phát Động Chiến Dịch

Yêu Cầu Liên Hiệp Quốc bắt buộc CSVN Thi hành Hiệp Định Ba Lê tại Nam Cali ngày 20/07/2003 

Kính thưa Ông Chủ tịch Việt Nam Cộng Ḥa Foundation,
Kính thưa quư vị Lănh đạo tinh thần các Tôn giáo,
Kính thưa quư vị Lănh đạo Cộng đồng và Hội đoàn,
Kính thưa quư vị đại diện các cơ quan truyền thông,
Kính thưa toàn thể quư vị ,

Tôi rất hân hạnh được cùng với quư vị tham dự buổi hội thảo chiều hôm nay do Việt Nam Cộng Ḥa Foundation tổ chức để phát động Chiến dịch yêu cầu Liên Hiệp Quốc bắt buộc CSVN phải thi hành Hiệp Định Ba Lê kư ngày 27 tháng 1 năm 1973. Trước hết tôi xin cám ơn Ban Tổ chức đă có mỹ ư mời tôi tham gia phát biểu cảm tưởng. Tôi cũng xin nhân dịp này kính gửi đến quư vị và toàn thể đồng bào lời chào đoàn kết quyết tâm giải thể Cộng sản Việt Nam.
Kính thưa quư vị,
Tôi nghĩ rằng lư do chúng ta đến đây là v́ chúng ta đều đồng thanh nghĩ rằng cuộc chiến chúng ta đă thua thiệt hồi năm 1975 chỉ là một cuộc chiến bị bỏ dở, cũng như bổn phận và trách nhiệm mà mỗi người chúng ta mang trên vai cũng chưa chấm dứt. Do đó mà mặc dù phải bon chen với cuộc sống tại quê người, chúng ta không ngớt ưu tư giằn vặt trong ḷng về nổi thống khổ của đồng bào trong nước. Chúng ta hằng mong đợi một chủ trương, một lời kêu gọi hoặc một sáng kiến chính đáng và khả thi được công bố để cùng nhau chúng ta đồng tâm hiệp sức và quyết liệt đấu tranh cho đến khi tại quốc nội, độc tài đảng trị phải được dẹp bỏ để nhường chỗ cho tự do dân chủ nảy nở, và áp bức cùng nghèo khó phải lùi bước nhường chỗ cho công lư, pháp trị và thịnh vượng được ban phát đồng đều cho mọi người.
Rất may, một sáng kiến đă đến với chúng ta qua cuộc vận động qui mô của VNCH Foundation để một triệu người Việt tỵ nạn gióng lên một triệu lời yêu cầu LHQ phải nhận lấy trách nhiệm bảo đảm cho Hiệp định Ba Lê mà CSVN đă xé bỏ phải được thực hiện nghiêm chỉnh và trọn vẹn. Tôi nói LHQ phải nhận lấy trách nhiệm là v́ Hiệp Định Ba Lê gồm có hai tập tài liệu. Tập thứ nhất gồm hai hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại ḥa b́nh ở Việt nam kư giữa một bên là Hoa Kỳ và VNCH, một bên là Hà Nội và Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam VN. Kèm theo bản Hiệp định là ba nghị định thư qui định thể thức ngưng bắn, trao trả tù binh và trách nhiệm của Ủy ban quốc tế Kiểm soát và Giám Sát.
C̣n Tập thứ hai là bản Định ước của Hội nghị quốc tế về Việt Nam, kư ngày 2/3/1973 bởi ba phe Việt nam (Hà Nội, Sài G̣n và CPCMLTMNVN), và 9 nước khác trong số có 5 quốc gia hội viên thường trực của Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc (Anh, Pháp, Nga Xô, Trung Hoa và Hoa Kỳ ) cùng với 4 nước hội viên của Ủy ban quốc tế Kiểm soát và Giám sát (Ba Lan, Hung Gia Lợi, Nam Dương và Gia Nă Đại). Các Ngoại trưởng của 12 nước vừa kể đă long trong kư kết bản Định Ước Quốc Tế trước sự chứng giám của Tổng Thư Kư LHQ lúc bấy giờ là ông Kurt Waldheim.
Về h́nh thức, rơ ràng là ngoài các quốc gia đương sự, c̣n có toàn thể Hội Đồng Bảo An LHQ đồng kư trước sự hiện diện của Tổng Thư Kư LHQ nhằm cam kết bảo đảm thi hành Nghị định một cách nghiêm chỉnh và đúng mức với sự kiểm soát chặt chẽ của 4 quốc gia hội viên của Ủy ban quốc tế Kiểm soát và Giám Sát. Sự cam kết và trách nhiệm pháp lư đă được minh thị trong hiệp ước thế mà trọn thế giới và LHQ đă làm ngơ khi CSBV xé bỏ hiệp định với hành động ngang nhiên gửi 15 sư đoàn chính quy Bắc Việt tấn chiếm xâm lăng trắng trợn VNCH.
Người Việt chúng ta có quyền đ̣i hỏi công lư phải được thực thi. Người Việt chúng ta có quyền đ̣i hỏi HĐBL phải được áp dụng đồng đều và đúng mức. Không có lư do ǵ LHQ đă gửi 20 ngàn chiến sĩ mủ xanh của LHQ vào Cam Bu Chia để thi hành hiệp định Ba Lê, để cho nhân dân Cam Bu Chia được tự do quyết định tương lai của họ, mà LHQ lại không thi hành cũng chính tập hiệp định đó cho nhân dân VNCH chúng ta được tự do quyết định số phận của ḿnh.
LHQ đă thiếu sót trong nghĩa vụ pháp lư đă cam kết th́ LHQ phải có trách nhiệm sửa sai, LHQ có bổn phận bắt buộc CSVN phải rút quân đội xâm lăng về miền Bắc và trao trả miền Nam lại cho nhân dân miền Nam, cũng như LHQ đă hành sử thẩm quyền và trách nhiệm của ḿnh tại Cam Bu Chia.
Kính thưa quư vị,
Có nhiều học giả và chính khách cho rằng việc đ̣i hỏi như vậy không thực tế v́ sự việc CSBV xâm lăng miền Nam đă xảy ra quá lâu rồi, cho nên khó bề cho LHQ sửa sai một sự việc đă rồi. Tôi nghĩ rằng lư luận này không đứng vững, lư do là v́ vấn đề đặt ra là nghĩa vụ pháp lư của một tổ chức quốc tế tối cao là LHQ, chứ vấn đề không phải là dễ hay khó, và lập trường của người Việt yêu nước chúng ta là phải đấu tranh chứ không phải ngồi đó lo âu giùm cho LHQ.
Tại Chương 5 của Hiệp định, Điều 15 đă minh thị, nguyên văn như sau: “Việc thống nhứt nước Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng phương pháp ḥa b́nh trên cơ sở bàn bạc và thỏa thuận giữa hai miền Bắc và miền Nam Việt Nam, không bên nào cưỡng ép hoặc thôn tính bên nào và không có sự can thiệp của nước ngoài”. Tôi nghĩ là không cần ǵ phải có học luật, không cần ǵ phải là thẩm phán hay luật sư như một số quư vị hiên diện tại đây chiều hôm nay, cũng không cần ǵ phải là cựu Chủ tịch Hạ viện là cơ quan làm luật như tôi, mà bất cứ đồng bào nào, thậm chí cho đến các cháu thanh niên ở đây cũng hiểu được là CSBV đă trắng trợn xâm phạm điều 15 của HĐBL mà tôi vừa trích đọc. Trong một đoạn khác, Điều 15 c̣n minh định rằng trong khi chờ đợi sự thảo luận giữa hai miền để thống nhất đất nước, “Miền Bắc và miền Nam Việt Nam sẽ tôn trọng khu phi quân sự ở hai bên giới tuyến quân sự tạm thời”. Thêm một bằng chứng hùng hồn nữa là CSBV đă vi phạm điều 15 khi họ tung 15 sư đoàn chủ lực của họ vượt qua khu phi quân sự ở vùng giới tuyến mà họ đă cam kết tôn trọng.
Về hành vi phạm pháp, việc CSBV xé bỏ HĐBL xâm lăng miền Nam không những là một trường hợp phạm pháp quả tang, mà c̣n là một tội phạm đă được bè lũ thủ phạm công khai thú nhận trong hàng trăm tài liệu, mà đặc biệt từng chi tiết một đă được phơi bày trong hai quyển sách “Đại Thắng Mùa Xuân” của Văn Tiến Dũng và “Kết Thúc Cuộc Chiến Tranh 30 Năm” của Trần Văn Trà là hai tướng CS điều khiển cuộc chiến xâm lăng miền Nam.
Kính thưa quư vị,
Tôi vừa tŕnh bày những vi phạm trắng trợn HĐBL của nhà nước CSBV.
C̣n về nghĩa vụ pháp lư của Liên Hiệp Quốc th́ đă được xác định rơ rệt ngay trong câu đầu của bản Định Ước Quốc Tế, nguyên văn như sau:
“Chính Phủ Việt Nam Cộng Ḥa,
Chính Phủ Liên Bang Cộng Ḥa XHCN Xô Viết,
Chính Phủ Ca-na-đa,
Chính Phủ Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa,
Chính Phủ Hoa Kỳ,
Chính Phủ Cộng Ḥa Pháp,
Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Ḥa Miền Nam VN,
Chính Phủ Cộng Ḥa Nhân Dân Hunng-ga-ri,
Chính Phủ Cộng Ḥa In-đô-nê-xi-a,
Chính Phủ Cộng Ḥa Nhân Dân Ba Lan,
Chính Phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, và
Chính Phủ Vương Quốc Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan,
Với sự có mặt của ông Tổng Thư Kư Liên Hiệp Quốc,
Nhằm mục đích ghi nhận các hiệp định đă kư kết, bảo đảm chấm dứt chiến tranh, giữ vững ḥa b́nh ở Việt Nam, tôn trọng các quyền dân tộc cơ bản của nhân dân Việt Nam và quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam, góp phần vào ḥa b́nh và bảo đảm ḥa b́nh ở Đông Dương,
Đă thỏa thuận, cam kết tôn trọng và thi hành những điều khoản sau đây:”
ĐƯQT có tất cả 9 điều, lập lại các điều khoản then chốt của Hiệp định Ba Lê và các Nghị định thư để xác nhận, tại Điều 4, nguyên văn như sau: “Các bên kư kết Định Ước này triệt để tôn trọng Hiệp định và các Nghị định thư bằng cách không có bất cứ hành động nào trái với các điều khoản của Hiệp định và các Nghị định thư”.
Ngoài ra Điều 7 của Định Ước Quốc Tế c̣n qui định thể thức triệu tập trở lại Hội nghị quốc tế để quyết định những biện pháp cần thiết nhằm giải quyết mọi trường hợp vi phạm Hiệp định và nghị định thư đă được kư kết và bảo đảm thi hành nghiêm chỉnh.
Quan điểm pháp lư đă quá ư rơ rệt và không ai có thể chối căi được. Thế th́ câu hỏi được đặt ra là tại sao cả thế giới tự do và nhất là LHQ đă làm ngơ, bỏ cho VNCH giẫy chết dưới gót giày xâm lăng của CSBV. Tại sao LHQ đă làm ngơ, đă không áp dụng Điều 7 của ĐƯQT triệu tập trở lại Hội nghị quốc tế để trừng phạt kẽ vi phạm Hiệp định là CSBV? Tôi có thể trả lời ngay với quư vị một cách vắn tắt “Thế giới tự do và LHQ đă nhắm mắt làm ngơ là v́ lư do chính trị”. Nếu không phải v́ lư do chính trị th́ tại sao cuối thập niên 80, các đại cường và Liên Hiệp Quốc đă viện dẫn Hiệp Định Ba Lê để tống cổ 200 ngàn quân chính quy của CSVN ra khỏi Cam Bu Chia và sau đó buộc Khmer Đỏ phải chia quyền qua giải pháp Chính phủ 3 thành phần để rồi cuối cùng bị loại hẳn ra khỏi chính trường của xứ Chùa Tháp. Ngoài ra những tội phạm chính trị của Khmer Đỏ can tội tàn sát tập thể hàng triệu đồng bào của họ c̣n bị đưa ra ṭa án xét xử.
Những lư do chính trị đă khiến cho miền Nam bị bức tử hồi năm 1975 và thế giới tự do đă làm ngơ khi CSBV xé bỏ hiệp định Ba Lê xâm chiếm miền Nam đă được tôi tŕnh bày cặn kẽ trong quyển hồi kư chính trị tựa đề “ĐẤT NƯỚC TÔI” sắp được phát hành vào đầu tháng 9 tới đây.
Kết luận mà tôi muốn thưa tŕnh đồng bào hôm nay là nếu HĐBL đă bị bỏ xó v́ lư do chính trị th́ chúng ta phải đấu tranh chính trị để phục sinh nó lại, để đem ra khiếu nại với cộng đồng thế giới, để đ̣i hỏi tổ chức có trách nhiệm là TTK và HĐBA/LHQ phải mang nó ra thi hành. Vấn đề chỉ có giản dị chừng ấy. C̣n thành công hay thất bại không phải là do VNCH Foundation là tổ chức khởi xướng, mà là do quyết tâm tranh đấu kiên tŕ của chúng ta cùng toàn thể đồng bào tỵ nạn hải ngoại đoàn kết nhất trí để có thực lực đ̣i hỏi LHQ làm tṛn nghĩa vụ pháp lư và lương tâm chính trị của họ.
Kính thưa quư vị,
Từø ngày chúng ta rời khỏi nước, chúng ta đă từng tâm nguyện rằng cuộc sống viễn xứ của chúng ta không chỉ nhằm t́m kiếm một nếp sống tự do cho bản thân và gia đ́nh của chúng ta, mà c̣n phải t́m một môi trường thuận tiện để tiếp tục theo đuổi một cuộc chiến bị bỏ dở, để dấn thân đóng góp cho một nước Việt Nam tự do dân chủ, không cộng sản. Tôi cũng xin nói thêm rằng khái niệm tự do dân chủ mà chúng ta thường nêu lên như một giấc mơ cho dân tộc ḿnh có phần mơ hồ trừu tượng.
Nó sẽ có ư nghĩa và sống động hơn nếu chúng ta diễn ta nó một cách thực tiễn là nếp sống của dân tộc miền Nam chúng ta được hưởng trước ngày 30 tháng 4 năm 1975. Một nếp sống tự do cho mọi tầng lớp đồng bào, b́nh đẳng trước pháp luật, trong một xă hội mà người dân được tự do đi lại khỏi phải tŕnh báo công an phường ấp, được tự do ăn nói mà không e dè sợ sệt trông trước trông sau, được tự do hưởng thụ lợi nhuận do ḿnh làm ra mà không bị bóc lột và phải dấu giếm cán bộ, dấu giếm láng giềng hàng xóm, trong một xă hội mà đạo đức và truyền thống dân tộc c̣n được trân quư, mà người dân được sinh sống thoải mái với t́nh tự thân thương của đồng bào ruột thịt.
Nói tóm lại, một nếp sống dưới thời VNCH mà chúng ta tuy hiện đang được hưởng mọi thứ tự do nơi quê người nhưng vẫn c̣n luyến tiếc và riêng đồng bào trong nước th́ xem nó như một giấc mơ xa xôi vĩnh viễn không bao giờ trở lại. Đó là nếp sống mà chúng ta có trách nhiệm phải tranh thủ thực hiện cho đồng bào đang bị thống khổ và áp bức giày ṿ trong nước.
Chính trong tinh thần liên đới đó mà tôi đă sốt sắng đáp lời mời của VNCH Foundation đến đây để tâm sự với quư vị và đóng góp phần mọn trong chiến dịch phát động đầy ư nghĩa này. Ư kiến cuối cùng mà tôi xin được phép tŕnh bày với quư vị là giải pháp đề nghị bởi VNCHF ngày hôm nay rất chính đáng v́ mọi người đều nhận thấy rằng pháp lư cũng như chính nghĩa đều đứng hẳn về phía chúng ta. Và đây cũng là một giải pháp khả thi v́ không đ̣i hỏi phương tiện ǵ khác hơn là sự quyết tâm và kiên tŕ đấu tranh của toàn thể chúng ta.
Mặt khác cuộc diện thế giới ngày nay đă thay đổi toàn bộ khi lương tâm thế giới đă được đánh thức, khi các đại cường và Liên Hiệp Quốc đă đứng lên nhận lấy trách nhiệm đánh dẹp những chủ trương khủng bố và chính sách tàn bạo khắp nơi trên thế giới, điển h́nh là tại Bosnia, Afghanistan và Irak. Nếu trước kia Liên Hiệp Quốc v́ lư do chính trị đă làm ngơ trước sự xâm lăng của CSBV th́ nay, với lập trường hoàn toàn thay đổi hẳn của cộng đồng thế giới, Liên Hiệp Quốc cũng có thể v́ lư do chính trị bắt buộc CSVN phải thi hành trở lại HĐBL như họ đă từng bỏ ra cả trăm triệu mỹ kim để mang cán bộ mủ xanh vào xóa bài làm lại tại Cam Bu Chia.
Trước khi dứt lời, tôi xin được minh xác với quư vị một điều là khi chúng tôi tán thành chủ trương của VNCH Foundation đ̣i Liên Hiệp Quốc buộc CSVN phải trao trả miền Nam lại cho nhân dân miền Nam, tôi tán thành trên căn bản trao trả lại cho toàn thể nhân dân miền Nam để họ quyết định lấy tương lai chính trị của miền Nam, chứ không giao lại riêng cho bất cứ tổ chức hay cá nhân nào. Lẽ dĩ nhiên, đồng bào hải ngoại cũng có thể về nước để đóng góp phục vụ đất nước. Có điều tôi bảo đảm chắc chắn với quư vị trong số người về nước này, sẽ không có tôi v́ tôi chủ trương những người cao niên như tôi nên rút lui nhường chỗ cho thế hệ trẻ trong nước tự phân công với nhau lănh đạo để gánh vác việc nước.
Trân trọng kính chào quư vị đă để tâm theo dơi.

 

HOME