Thư gửi Mẹ Việt Nam

Cali, ngày... tháng... năm...

Mẹ yêu kính,

Thế là từ nay Mẹ lại mất đi thêm một phần thân thể. Con đau đớn nh́n người ta cắt đứt Mẹ ra, bán đi một phần thân Mẹ như một món hàng vô tri vô giác. Con muốn hét lên, muốn van xin thế giới cứu lấy người Mẹ con đang bất lực dưới bạo quyền hung hăn. " Đừng, đừng để cho người ta hành hạ Mẹ tôi như thế ! Đừng để Mẹ chết dần đi trong tủi nhục như thế ... ". Con muốn khóc lên, muốn ôm chặt Mẹ vào ḷng, muốn làm sao cho ṿng tay bé nhỏ này biến thành tấm b́nh phong che chở Mẹ, sao cho Mẹ thoát khỏi những chuỗi ngày đớn đau và đen tối, bởi v́ Mẹ đă mất mát quá nhiều rồi ...

Chỉ mới mấy mươi năm thôi Mẹ nhỉ, thế mà Mẹ đă phải trải qua không biết là bao nhiêu nỗi kinh hoàng, rùng rợn. Mẹ phải bó tay nh́n người tàn ác đày đọa kẻ hiền lương, nh́n người ta nhân danh Mẹ, nhân danh t́nh yêu Mẹ, mà đưa quê hương vào cái hố sâu không đáy. Đàn con Mẹ, Mẹ dạy hiền dạy đức, chắc Mẹ đâu ngờ lại có đứa học theo những chủ nghĩa hung tàn vô nhân tánh, Mẹ đâu ngờ rồi có ngày chúng đem chính anh em ḿnh ra đấu tố, tra tấn, và giết đi bằng mọi cách man ri nhất, mọi rợ nhất...

Làm sao Mẹ biết có ngày chúng đem những hoa màu mà Mẹ nuôi dưỡng bằng chính ḍng sữa Mẹ, những lúa ngô Mẹ dành riêng cho đàn con Mẹ mà dâng cho ngoại tộc, để cho con cái Mẹ trở thành một dân tộc lầm than, túng thiếu, nghèo nàn đến nỗi chỉ c̣n biết đầu tắt mặt tối mà lượm lặt từng miếng cơm gạo đỏ, từng manh áo vải thô ... Làm sao Mẹ biết, lũ con ngoan hiền của Mẹ lại mang một định mệnh quá đắng cay, lại bị người ta lột lấy cả tự do và nhân bản, cả ước mơ và hy vọng, cả mạng sống người thân yêu và mạng sống chính ḿnh ...

Phải, làm sao Mẹ đoán được nước non hiền ḥa của Mẹ rồi sẽ trở thành một thứ địa ngục trần gian, sơn hà trùng điệp của Mẹ rồi trở thành ngục tù giết chóc. Làm sao Mẹ ngờ những mảnh đất chan chứa t́nh người rồi có ngày phải chứng kiến cảnh người quốc gia bị dày ṿ nhục mạ, phải gánh chịu bao hung tàn của một chế độ khát máu ác ôn ...

Thế mà chưa đủ. Người ta lại c̣n đem chính thân thể Mẹ, chính Thác Bản Giốc và Ải Nam Quan là những tế bào của Mẹ, mà dùng như những vật hiến tế cho những lư do hèn hạ nhất ! Giang sơn hùng vĩ mà con cái Mẹ đă anh dũng bảo vệ bằng xương bằng máu từ bao năm qua, nay quân ngoại tộc không súng không gươm mà ngang nhiên chiếm đoạt. Rừng núi thiêng liêng của đất Việt muôn đời c̣n đó xong bỗng một sớm một chiều lại không c̣n là Việt Nam của Mẹ nữa ...

Mẹ ơi, c̣n sự thật nào chua xót hơn không, khi mà những kẻ nhẫn tâm hành hạ Mẹ lại chính là những đứa con Mẹ đă đứt ruột dưỡng nuôi ? Những đứa con Mẹ đă bảo bọc bằng chính thân thể Mẹ, giờ đây lại nhẫn tâm xé toạc tấm thân ấy ra mà chia chác đi như thế ... Mẹ ơi, ai có thấu cho tâm tư nát tan của Mẹ, một bà Mẹ hiền lành chất phát nay lại bị chính con cái ḿnh phản bội và bán đứng một cách thật nghiễm nhiên !

Có phải chăng v́ Mẹ hồng nhan nên đời Mẹ đa truân và bạc phận ? Có phải v́ Huế quá nên thơ, hay v́ SàiG̣n quá náo nhiệt ? Có phải v́ Hồng Hà sâu thăm thẳm hay v́ Trường Sơn cao chất ngất ? Có phải chăng v́ sông thơ nước mộng, v́ sơn hùng lâm vĩ, v́ nét đẹp ngh́n đời hiện hữu, mà Mẹ rơi vào số phận quá đau thương ? Phải vậy không mà sao kư ức của Mẹ chỉ là những ḍng lịch sử đầy oan khiên kết lại ?

Mà rồi, uất ức thay, chính kư ức đó cũng bị lũ người man rợ cướp mất đi. Suốt chiều dài lịch sử của khí khái anh hùng, của tinh thần bất khuất, giờ đây đă bị bôi nhọ bởi một chính quyền gian trá và đốn mạt. Ngày xưa Nguyễn Phi Khanh xả thân để bảo vệ nước non th́ ngày nay người ta khúm núm trao dâng sơn hà cho kẻ khác. Ngày xưa Lê Lợi nhân từ cấp thuyền cho bại tướng Tàu đưa quân về nước th́ ngày nay người ta cay cú trả thù chính dân tộc ḿnh bằng những đ̣n thù dă man tàn tệ. Ngày xưa cha ông đành ḷng hy sinh lợi ích riêng v́ dân tộc th́ ngày nay Cộng Nô lại đang tâm hy sinh dân tộc v́ lợi ích riêng. Ngày xưa trang sử trong sách học tṛ là những sự thật quang minh th́ ngày nay tất cả chỉ là một tṛ bịp lừa vĩ đại.

Nực cười không, chua xót không, khi tuổi thơ Việt Nam hôm nay cắp sách đến trường để người ta nhồi sọ, khi tuổi trẻ Việt Nam phải học trang sử được viết lên từ trí tưởng tượng của Bác và của Đảng, khi từng người dân Việt Nam phải học tôn vinh những chính sách đẫm máu, những đường lối vô nhân đạo mà Bác và Đảng đă đề ra !

Mẹ ơi!

C̣n đâu nữa những trang sử liệt oanh và đầy nhân ái lịch sử thiêng liêng của chúng ta đă bị hoen ố mất rồi ! Người ta dùng tù tội để biến dân tộc đấu tranh này thành những người dân an phận, người ta dùng đói khổ để biến dân tộc bất khuất này thành những người dân sợ sệt, người ta dùng nghèo nàn để biến dân tộc chất phát này thành những người dân phải lường gạt nhau để sống ...

Người ta đă đem dối gian, đem áp bức, đem những hành động bất công, bất nghĩa, bất nhân ra mà trét lên nhân bản Việt Nam, mà trộn vào với mồ hôi, nước mắt, và máu xương của dân tộc !

Con muốn nấc lên trong cơn sốt của quê hương, muốn gào lên như một lời kêu cứu " Trả Mẹ lại cho tôi !!! Trả lại tôi non sông gấm vóc, trả lại tôi những trang sử tinh khiết, trả lại tôi dân tộc anh hùng ... Trả Mẹ Việt Nam cho tôi, v́ tôi muôn đời sẽ măi là con Mẹ ... "

Mẹ kính yêu,

Thứ lỗi cho con đă viết lên những lời bi thiết, thứ lỗi cho con đă khơi lại cái kư ức đầy thương tích mà có lẽ Mẹ chẳng hề muốn nhớ. Nhưng con phải viết, Mẹ ơi ! Viết để cho thế giới thấy được những oan khiên của Mẹ, để bắt buộc lương tâm thế giới cứu lấy Mẹ, và cũng để cho Mẹ biết rằng con vẫn hiểu ... Con vẫn hiểu, con vẫn nhớ, và con vẫn đau từng niềm đau từng nỗi khổ của Mẹ.

Và con đă khóc nhiều cho những nỗi niềm thương tâm ấy. Khóc âm thầm để rồi hôm nay gạt nước mắt đứng lên, hiên ngang với một niềm tin mới : Hồn nước linh thiêng sẽ hộ phù cho Mẹ. Rồi đến một ngày Mẹ sẽ thấy tự do, thấy chân trời ḥa b́nh, thấy kư ức vàng son của Mẹ rực lên tươi sáng. Rồi đến một ngày ... Tất cả sẽ qua đi v́ những chính sách cuồng điên và vô nhân đạo vốn không thể nào tồn tại, v́ con cái Mẹ dù nơi không gian và thời gian nào cũng chỉ một ḷng hướng về Mẹ mà thôi ... Mẹ nhớ không ? Câu hát năm nào con đă học: " C̣n Việt Nam, triệu con tim này c̣n triệu khối kiêu hùng ... ".

Vâng, thưa Mẹ c̣n Việt Nam, c̣n triệu con tim Việt Nam, th́ tương lai Việt Nam vĩnh viễn c̣n triệu khối kiêu hùng ! Mẹ hăy vững ḷng Mẹ nhé, v́ bên cạnh Mẹ măi măi có chúng con ...

Con của Mẹ,

Việt Nhi
CA, USA

source   

Xem tiep >>

Home