Đoàn Thiếu Sinh Hậu Duệ

Sáu mươi năm đối với lịch sử một dân tộc chỉ là một quăng ngắn thời gian, một giai đoạn, nhưng đó chỉ là cuộc sống của một đời người. 
Hai mươi tám năm mất nước trôi qua, kiếp người đă có thêm hai thế hệ. Thế nên, những anh em cựu Quân nhân giờ đây người trẻ nhất cũng đă trên 55 tuổi đời. 
Nhạc Việt Nam có câu: "60 năm cuộc đời" như vậy với số tuổi trên 55 năm của các anh em cựu Quân nhân trong Tổng Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Hải Ngoại hiệïn nay rồi đây theo định luật sinh tử dần dà sẽ không c̣n sót lại một ai trong khoảng thời gian 15 hay 25 năm nữa. 
Đây chính là mối ưu tư, nổi khắc khoải của những ai c̣n tâm huyết, c̣n nghĩ đến đại cuộc giải cứu quê hương... 
Chúng tôi với khả năng giới hạn, tài hèn sức mọn nhưng nhiệt huyết vẫn c̣n đầy, nên cho dù bệnh t́nh đang hồi trầm trọng vẫn không lo sợ cho sức khỏe của chính ḿnh, không ngần ngại phải ngồi lâu, nên đă liên tục viết rất nhiều bài liên quan đến việc Kết hợp toàn thể Quân nhân Quân Lực VNCH Hải Ngoại thành một khối thống nhất với hy vọng đóng góp được chút cho tập thể cựu Quân nhân. 
Những lời tŕnh bày trong các bài viết tuy hơi nặng nề, khó thông cảm, tạo mất ḷng một số quí vị lănh đạo cấp thượng tầng quốc gia. Nhưng đó là một sự thật mà chúng ta phải chấp nhận, không thể tránh né, không thể bao che và ngụy biện. Bởi tránh né hay bao che, ngụy biện sẽ không thể nào rút tỉa được kinh nghiệm máu xương cho đại cuộc giải cứu quê hương; đồng thời sẽ đắc tội với những anh linh các tử sĩ đă hy sinh cho Tổ quốc cho lư tưởng Dân tộc, đă bị các vị ấy lợi dụng hầu củng cố quyền lực tham nhũng, độc tài, quân phiệt ... và sửa đổi Hiến pháp bằng cách dùng tiền trong ngân sách Quốc gia mua chuộc Dân biểu Nghị sĩ gia nô. 
Chính Tưởng Giới Thạch phải tự sám hối và thừa nhận tất cả những xấu xa, bỉ ổi của Tướng lănh trong Quân đội Quốc dân đảng Trung Hoa đưa đến nạn mất nước, mới rút tỉa được kinh nghiệm để xây dựng một đảo quốc Đài Loan hùng cường và thịnh vượng như ngày nay giữa cộng đồng nhân loại. 
Vậy muốn cho Tổng Hội Cựu Quân Nhân Quân Lực VNCH Hải Ngoại tiếp tục tồn tại hầu tạo được sức mạnh đấu tranh liên tục và trường kỳ cho đến ngày quê hương Việt Nam quang phục th́ không c̣n con đường nào khác là phải xây dựng đội ngũ hậu duệ. 
Chúng tôi mong rằng cứ mỗi thành viên trong Tổng Hội Cựu Quân Nhân dù trong gia đ́nh có mấy cháu, chỉ hy vọng cố gắng d́u dắt, hướng dẫn làm sao để có được một cháu tham gia vào lực lượng hậu duệ nầy. Như vậy nếu Tổng Hội có 100.000 hội viên Quân nhân, th́ lựïc lượng hậu duẹâ sẽ có được 100.000 đoàn sinh hậu duệ. 
Lớp hậu duệ chúng ta hăy đặt một danh xưng rơ rệt (chúng tôi xin đề nghị) là: Đoàn Thiếu Sinh Quân Lực VNCH Hải Ngoại. Đoàn Thiếu Sinh nầy sẽ kế thừa công cuộc tranh đấu giải cứu quê hương của chúng ta. 
Đồng thời để bắt kịp xu thế thời đại và không cường điệu với lớp hậu sinh mà sau nầy trở thành đa số, chúng ta phải chuyển hướng đấu tranh từ h́nh thái cực đoan, bảo thủ, sắt máu qua h́nh thái ôn ḥa là đấu tranh, vận động, yểm trợ Dân chủ, Nhân quyền và Tự Do tôn giáo. 
Bởi Dân chủ, Nhân quyền và Tự do tôn giáo là khắc tinh của cộng sản chuyên chính. Khi đất nước có Dân chủ, Nhân quyền và Tự do tôn giáo tức là chế độ cộng sản chuyên chính đă diệt vong; nên chúng ta không cần phải giương cao chiêu bài đấu tranh đ̣i lật đổ hay giải thể chế độ cộng sản nó không hợp với xu thế thời đại nhất là không hợp với lớp trẻ hậu sinh dưới mắt nh́n cuộc chiến Quốc-Cộng. 
Nếu chúng ta không nuôi dưỡng Đoàn Thiếu Sinh hậu duệ nầy kế thừa chúng ta, rồi đây đến thế hệ thứ 3 chúng sẽ không c̣n biết ǵ đến quê cha đất tổ, về sự nghiệp oai hùng của tiền nhân giữ nước và dựng nước. 
Lấy bài học Thiên An Môn của Trung Quốc làm kinh nghiệm. Tại sao biến cố Thiên An Môn thất bại trong máu xương nước mắt chính là không đào tạo Đoàn Thiếu Sinh hậu duệ để kế thừa sự nghiệp đấu tranh được liên tục. 
Cộng sản Trung Quốc chiếm lục đia năm 1949 cho tới nay là 54 năm. 
Trong 54 năm đó, người Trung Hoa đă trải qua trên 3 thế hệ sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ, c̣n thế hệ thứ nhất thời kỳ chiến tranh Quốc-Cộng năm 1949 đă không c̣n ai. 
Thế hệ Trung Hoa chống cộng không khuyến khích, không bồi dưỡng lớp hậu duệ kế thừa nên càng về sau th́ con cháu càng quên nguồn cội v́ không nghe, không biết, không hiểu ǵ về cố quốc Trung Hoa nên họ không quan tâm nhiều đến đất tổ Trung Hoa. 
Thỉnh thoảng họ cũng có về Trung Hoa, nhưng không phải về với cung cách của một công dân trở về cố quốc, trái lại họ trở về với cung cách của một khách du lịch. 
Thử hỏi như thế, khi biến cố Thiên An Môn xảy ra làm sao khiến họ quan tâm và hỗ trợ. 
Việt Nam ta có câu: "Nơi nào có khói, ở đó có người Trung Hoa". Vậy mà khi ở Trung Hoa xảy ra biến cố Thiên A Môn, chúng ta không hề thấy bất cứ một tổ chức người Hoa nào trên thế giới lên tiếng để hỗ trợ biến cố Thiên An Môn! 
Đó có phải chăng v́ các thế hệ sau đă quên cố hương Trung Hoa? Có phải chăng người Trung Hoa ở Mỹ đă xem đất nước Trung Hoa chỉ là một quốc gia như những quốc gia khác trên thế giới? 
Thất bại Thiên An Môn không thể đổ lỗi cho thanh niên sinh viên Trung Hoa. Thất bại Thiên An Môn cũng không thể đổ lỗi cho bạo quyền Trung Quốc; bởi họ phải bảo vệ ngai vàng và quyền lực của họ. Thất bại Thiên An Môn cũng không thể đổ lỗi cho Quân đội cộng sản Trung Hoa v́ họ ăn cây nào phải rào cây nấy. 
Trái lại thất bại đó, chính là do lầm lỗi của thế hệ cha ông thời kỳ 1949 không có sách lược kế thừa, nên đến thế hệ này không hiểu quê cha, không hỗ trợ cho Dân tộc quê cha. 
Vậy giờ đây người Việt quốc gia lưu vong không thể để tạo ra lầm lỗi như thế hệ 1949 của người Trung Hoa. 
Muốn tránh lầm lỗi ấy, trách nhiệm lớn nhất của Tổng Hội Cựu Quân Nhân/ Quân Lực VNCH Hải Ngoại là phải quyết tâm xây dựng Đoàn Thiếu Sinh Quân Lực VNCH làm lực lượng hậu duệ. Đồng thời phải làm sao cho lớp hậu duệ phải hiểu được người Quân nhân chúng ta luôn luôn thiết tha, hănh diện và tự hào với bộ Quân phục của ḿnh khi mặc lên người mỗi lần có lễ lược. Chính bộ Quân phục tạo cho người Quân nhân vẻ hiên ngang, dáng hào hùng. 
"Nhất Tướng công thành vạn cốt khô". Những vị nào cấp bậc càng cao, chức vụ càng lớn th́ sự hy sinh xương máu cũng như sinh mạng của thuộc cấp, của đồng đội càng nhiều. 
Thế nên, giờ đây không thể lấy bất cứ lư do ǵ mà không dám mặc bộ Quân phục. Chúng ta e ngại, rụt rè, hỗ thẹn khi mặc bộ Quân phục vào người lại là vô t́nh chúng ta đă quên đi bao máu xương và mạng sống đồng đội đă ngă xuống cho ḿnh tồn sinh, lên lon, thăng chức. 
Dù nước mất, nhưng hùng khí, nghị lực và lư tưởng của người lính VNCH chưa mất. Nên đề cập đến người lính và mối t́nh lính tất phải đề cập đến bộ Quân phục. Bộ Quân phục gắn liền với cuộc đời người lính, sinh mệnh người lính. 
Quí vị nào c̣n thiết tha với lính, nghĩ đến t́nh lính, nghĩ và tưởng nhớ đến đồng đội đă một thời gian gắn bó sống chết với quí vị, vào sinh ra tử với quí vị, đưa quí vị lên đỉnh vinh quang của đời binh nghiệp với cấp Tá, cấp Tướng ... th́ không thể nào quên bộ Quân phục mà phủ nhận nó không thể thêm một lần nữa mặc nó trở lại vào người. 
Chúng tôi chỉ là một Sĩ quan cấp nhỏ, chức vụ b́nh thường, nhưng luôn luôn hănh diện và tự hào đă được trưởng thành trong danh dự Quân đội qua bộ Quân phục mang vào người, cho dù v́ mang bộ Quân phục ấy nên đă hơn một lần hiến máu xương lẫn thịt da cho quê hương xứ sở. 
Chúng tôi cũng như tất cả những người lính can trường khác không sợ chết, không sợ hiến máu xương mà chỉ sợ cuộc đời sớm giả từ bộ Quân phục. Giả từ bộ Quân phục là giả từ đồng đội, giả từ t́nh Huynh Đệ Chi Binh. 
Qua mấy ḍng trên đây, chúng tôi thầm hy vọng quí vị cấp Tá và cấp Tướng hăy dấn thân nhận lănh trách nhiệm của một cấp Chỉ huy lănh đạo trước biến động của thời cuộc, cùng tham gia sinh hoạt đấu tranh với tập thể Quân nhân với ước mong quí vị cũng sẳn sàng ḥa ḿnh với lính với tập thể đồng đội qua bộ Quân phục trong t́nh Huynh Đệ Chi Binh, Quân Tướng ḥa ḿnh đượm t́nh thắm nghĩa. 
Chứ trong sinh hoạt quí vị mặc veston hay complet, trong khi tập thể Quân nhân th́ áo trận, giầy saut rơ ràng đang thể hiện một hố ngăn cách giữa t́nh đồng ngũ. 
Bộ Quân phục là biểu tượng của ḷng quả cảm, sự hy sinh, sức chịu đựng, tính cương quyết, tinh thần kỷ luật mà chính chúng ta muốn trao truyền cho Đoàn Thiếu Sinh hậu duệ của lính; lẽ nào chúng ta không hănh diện để mặc nó thêm một lần nữa ở cuối đời đấu tranh. 
Phải giải thích cho các em Thiếu Sinh hiểu được ư nghĩa của bộ quân phục, ư nghĩa các giây biểu chương, các phù hiệu, huy hiệu, huân chương, huy chương, quốc kỳ và quân kỳ. Truyền đạt cho các em tinh thần chiến đấu cao cả của người lính. Gương hy sinh tuyệt vời đầy bi tráng của lính. Tạo cho các em ḷng kính phục, ngưỡng mộ đời lính, mà cha chú các em đă trăi qua để bảo vệ lư tưởng Tự do, mà hôm nay chính các em là người đang thụ hưởng giá trị của 2 chữ Tự do ấy. 
Có như thế các em mới cảm thấy thoải mái, cởi mở và chân thành khi gia nhập Đoàn Thiếu Sinh Quân Lực VNCH Hải Ngoại với tấm ḷng trân trọng và tri ân các bậc cha chú. 
Qua đó, chúng ta sẽ truyền đạt lại tất cả những kinh nghiệm máu xương của đời ḿnh để tạo cho các em có một hành trang đầy nghị lực để phục vụ cho lư tưởng giải cứu quê hương. 
Làm sao cho các em hiểu được rằng cách hay nhất để trả hiếu với cha mẹ, để tỏ ḷng biết ơn với cha mẹ và cách hay nhất là đừng bao giờ đánh mất cội nguồn của Dân tộc. 


Lệ Hoài Hương

HOME