Phương thức hữu hiệu

 

Sau 28 năm đấu tranh lật đổ Cộng Sản Việt Nam, người Việt Quốc Gia đă áp dụng nhiều phương thức khác nhau, từ quân sự đến ḥa giải với Việt Cộng, nhưng đều không đưa đến thắng lợi mong muốn. Ngày hôm nay, trước một thế giới  mới, một trật tự mới và kinh nghiệm cũng như cơ hội cho người Việt chống Cộng nhận rơ đâu là con đường hữu hiệu dẫn đến dân chủ tự do cho dân tộc Việt Nam. Nhưng trước khi đề cập đến giải pháp khả thi, chúng ta thử điểm qua những giải pháp mà người Việt chống Cộng đă thực hiện trong quá khứ ra sao. Cũng phải xác nhận một điều, c1c giải pháp đă được chúng ta áp dụng không phải là không hữu ích, nhờ các giải pháp này ngày hôm nay Việt Nam mới có một hoàn cảnh thích hợp cho giải pháp chúng ta sẽ áp dụng. Sau đây là những giải pháp trong quá khứ đă được người Việt không Cộng Sản áp dụng:

Giải pháp quân sự là giải pháp đầu tiên người Việt đă nghĩ tới, tiếc thay hoàn cảnh lúc đó không thích hợp cho giải pháp này v́ đang c̣n ở trong thời hạn “ga răng ti” của Mỹ với Trung Cộng. Hơn nữa, một số người Việt đă đang tâm lợi dụng giải pháp này lập chiến khu giả, mộ quân ma để làm tiền những tấm ḷng yêu nước, do đó, giải pháp này đă bị hạng người vô lương tâm phá hoại. Ngày nay, giải pháp này đă lỗi thời, chỉ gây thêm chết chóc và sẽ không được sự hưởng ứng , giúp đỡ của thế giới bên ngoài. Chúng ta không thể so sánh với Hoa Kỳ giải quyết vấn đề Iraq. Iraq có dầu hỏa, Hoa Kỳ cần đánh thẳng vào các cơ quan tiếp tế, hỗ trợ cho quân khủng bố và điều ḥa thị trường dầu hỏa. C̣n Việt Nam không có một tài nguyên nào hấp dẫn Hoa Kỳ hay một quốc gia nào khác. Giải pháp quân sự cũng có thể là cuộc đảo chánh nội bộ Cộng Sản do các tướng lănh hay đảng viên Cộng Sản tỉnh ngộ, không muốn cho dân tộc tiếp tục bị Cộng Sản đàn áp, bóc lột, hoặc thương tiếc máu xương của hàng triệu người đă nghe lời Việt Cộng xách động đi chống xâm lăng, nhưng đă bị Việt Cộng phản bội trắng trợn. Giải pháp này ngoài tầm tay của người Việt chống Cộng.

Giải pháp ḥa giải, ḥa hợp với Cộng Sản. Chính Việt Cộng đă là kẻ đề xướng và cổ động giải pháp này, nhưng đó chỉ là âm mưu của Việt Cộng để hoặc thu hút những kẻ nhẹ dạ, hoặc để đốt cháy những người có uy tín trong hàng ngũ chống Cộng. Đây chỉ là chuyện mộng mơ, không bao giờ Cộng Sản lại ḥa giải ḥa hợp với người Quốc Gia. Lịch sử đă chứng minh điều đó, đă có biết bao nhiêu lần chính Việt Cộng tung ra chiêu bài này, nhưng đó là cái bẫy mà chỉ có hai hạng người chun vào, một là những cán bộ Cộng Sản làm c̣ mồi, hai là những tên muốn cầm quyền, hám danh lợi đến chóa mắt, chấp nhận tham chánh với bất cứ điều kiện nào. Sau năm 1975, thành phần thứ ba, đứng giữa, ḥa giải, ḥa hợp dân tộc đều bị Việt Cộng xếp vào loại phản động như những người Quốc Gia chống Cộng, c̣n những tên c̣ mồi, đảng viên của chúng mới được trọng dụng.

Giải pháp dân chủ hóa, đa nguyên hóa? Chế độ Cộng Sản hiện nay là độc tài toàn trị, đảng Cộng Sản nắm hết quyền hành trong tay, nắm luôn những quyền tối thiểu của con người để có một đời sống xứng đang với con người. dân chủ hóa là buộc Việt Cộng phải dần dần trao lại các quyền công dân cho người dân, quyền tự quyết của dân tộc. Dân chủ hóa có sự khác biệt với dân chủ, đó là thực hiện dân chủ dần dần với một thời gian không biết bao lâu.  Do đó, dân chủ là giải pháp  phải đạt tới, phải đi tới, tuy nhiên dân chủ đă bị Việt Cộng lủng đoạn. Việt Cộng luôn luôn cho rằng chúng đă có một quốc hội do dân truực tiếp bầu lên, có Hội Đồng Nhân dân các cấp cũng do dân bầu, như vậy đă có dân chủ rồi. Phan Văn Khải đă chẳng nói với Ḥa Thượng Thích Huyền Quang rằng có một Giáo Hội Phật giáo đủ rồi hay sao? Thế tại sao đă có một Giáo Hội Công Giáo từ trước tới nay rồi mà Việt Cộng c̣n chiêu dụ những tên linh mục bỏ đạo lập ra cái quái thai Công Giáo Yêu Nước? Việt Cộng thường cho rằng rồi đây chúng sẽ để những người ngoài Đảng tham gia ứng cử như họ đă bắt đầu làm, một số người ngoài đảng như các linh mục quốc doanh, nhà sư quốc doanh đă có mặt tại quốc hội, tại các Hội Đồng Nhân Dân. Nếu có những người không Cộng Sản và cũng không phải tay sai Cộng Sản được vào Quốc Hội th́ cũng phải do Việt Cộng “cho phép” mới được, nghĩa là họ cũng chỉ là những “ứng viên tay sai Cộng Sản, hoặc sẽ bị cô lập, vu vạ thậm chí giết hại là đàng khác. Nếu bắt buộc phải chấp nhận giải pháp đa nguyên, chúng cũng sẽ chuẩn bị những biện pháp cần thiết để khống chế.

Giải pháp một cuộc cách mạng, một cuộc nổi dậy của toàn dân như Ba Lan, Tiệp Khắc và các nước Đông Âu khác đă làm. Đây cũng là một giải pháp khả thi. Các nước Đông Âu đă làm được, người Việt Nam phải làm được. Việt Cộng rất sợ giải pháp này. Chúng nghiên cứu rất kỹ những ǵ dân chúng Đông Âu đă làm để cho cán bộ học tập hầu đối phó một khi sự việc này xảy ra cho chúng. Việt Cộng đă cho dịch nhiều sách báo ngoại quốc ra Việt Ngữ để cán bộ của chúng học tập, nghiên cứu. Tuy nhiên, nếu một cuộc cách mạng xanh như đă xảy ra tại các nước Đông Âu, Việt Cộng cũng không thể nào đối phó nổi. Làm thế nào để có một cuộc cách mạng như vậy? Đó là vấn đề mà người Việt chống Cộng phải biết, phải thực hiện.

Nh́n chung t́nh h́nh Việt Nam, đặt vào bối cảnh toàn cầu hiện tại có nhiều điểm rất thuận lợi cho một cuộc lật đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam. Cả thế giới đă biết rơ bộ mặt thật của Việt Cộng, nếu cuộc cách mạng, cuộc chống đối nào nổi dậy, dù thế giới bên ngoài không yểm trợ trực tiếp cũng yểm trợ gián tiếp hay ít nhất họ cũng coi đó là một việc mà dân tộc Việt Nam phải làm. Có rất nhiều sự kiện gây bất lợi cho Cộng Sản Việt Nam hiện nay, đó là Liên Hiệp Âu Châu, Đức Quốc, Tiệp Khắc, Hoa Kỳ đă phản đối Cộng Sản Việt Nam về những vụ bắt giam linh mục Nguyễn Văn Lư, luật sư Lê Chí Quang, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, anh Nguyễn Khắc Toàn, nhà báo Nguyễn Vũ B́nh, 3 người cháu linh mục Nguyễn Văn Lư là Nguyễn Thị Hoa, Nguyễn Trực Cường, Nguyễn Vũ Việt chỉ để trả thù cha Lư. Nhưng ngày gần đây, Việt Cộng lại bắg các ông Phạm Quế Dương, Trần Khuê và bác sĩ Nguyễn Đan Quế đều là những người mà theo hiế pháp và luật pháp Việt Cộng họ chẳng có tội ǵ cả. Họ chỉ là những người dùng ng̣i bút, ngôn luận để vạch rơ những sai lầm của Việt Cộng với tính cách ôn ḥa và xây dựng mà hiến pháp năm 1992 của Việt Cộng công nhận họ có quyền đó. Tuần trước hai dân biểu một Hoa Kỳ, một Âu Châu đă qua tận Việt Nam yêu cầu trả tự do cho linh mục Nguyễn Văn Lư, nhưng Việt Cộng vẫn từ chối, lại c̣n vu vạ cho ngài “tổ chức vũ trang”, điều mà từ trước tới nay chưa nghe Cộng Sản và tay sai đề cập kể cả khi ra trước ṭa án. Thế giới thấy rơ bộ mặt thật của Việt Cộng.

Sự kiện các nhà ngoại giao kể cả Đại Sứ Hoa Kỳ đến thăm Ḥa Thượng Huyền Quang tại Hà Nội cũng như sự kiện VC Phan Văn Khải phải hội kiến với Ḥa Thượng Huyền Quang, việc ngài đến Huế được Phật tử đón tiếp nồng hậu, đến Saigon thăm Ḥa Thượng Quảng Độ cũng được hàng ngàn Phật tử đón tiếp đă nói lên sức mạnh của Phật Giáo và là Phật giáo chân chính chứ không phải bọn quốc doanh, tay sai Việt Cộng.

Sự kiện Đức Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II ra huấn từ cho các giám mục đề cập thẳng thắn vấn đề tôn giáo, các giám mục Việt Nam và Đức Tổng Giám Mục Phạm Minh Mẫn lên tiếng đả kích trực tiếp Việt Cộng đă bộc lộ sức mạnh của tôn giáo làm cho Việt Cộng rất lo sợ. Ngoài ra, bệnh viêm phổi vô tính đă là một tai họa khiến cho Trung Cộng và Việt Cộng ngày càng kiệt quệ. Sở dĩ Trung Cộng cho đến nay đă không chẳng những không ngăn chận được bệnh Sars mà ngày một lan tràn. Sở dĩ Trung Cộng gặp phải tai họa này là v́ Trung Cộng đă giấu diếm không cho thế giới biết, đến khi không thể giấu được mới công bố dè dặt. Đây là căn bệnh bưng bít của Cộng Sản. Việt Nam khoe khoang đă ngăn chận được bệnh này. Nhưng những ai đă về Việt Nam đều cho biết dân chúng vẫn bị bưng bít hoặc được nghe đến căn bệnh này một cách hết sức đơn giản. Một ngày nào đó thế giới sẽ khám phá ra Việt Cộng bưng bít không báo cáo đầy đủ cho thế giới, lúc đó tai họa nặng nề nhất sẽ đến với Việt Cộng.

Với những điều kiện khách quan và chủ quan nói trên, người Việt chống Cộng sẽ đấu tranh cho bằng được TỰ DO NGÔN LUẬN và TỰ DO TÔN GIÁO là hai phương thức đấu tranh hữu hiệu nhất, nhanh chóng nhất và ḥa b́nh nhất để đạt thắng lợi, để Việt Nam sớm có tự do dân chủ. (C̣n tiếp).

 

Lê Văn Ấn

HOME