|
Quốc Nội Trải Rộng NGO 4-2003 Trong bài “2003: Chúng ta nghĩ và làm ǵ?” ở Điểm D, tôi có viết: “…Một kế hoạch quan trọng có thể làm đầu cầu cho các kế hoạch khác là cần
tạo nên một mặt trận mới ở ngay tại Việt Nam. Khi muốn tạo nên một mặt trận, th́ điểm bắt buộc
ắt có và đủ, có tầm nh́n rộng răi và bén nhạy là điều quan trọng nhất đ̣i hỏi chúng ta phải hội đủ,
và t́m cách bành trướng ra. Có thể đó là Mặt Trận Xă Hội (hoặc Phong Trào Dân Chủ) sẽ làm bàn đạp đến các
điểm chính yếu khác. V́ đây là Mặt Trận Xă Hội nên cố giữ mức độ chậm răi, mà không cần thiết nổi
bật qua các vấn đề khác…” “Về được trong nước,
chẳng những phá thế của đảng cộng sản đang đưa người ra ngoài nước làm công tác văn hóa vận,
kiều vận, mà ở hải ngoại những người Việt Nam sẽ không c̣n có cơ hội chỉ trích, công kích, chia rẽ ... mà
đồng ḷng ngồi lại đoàn kết với nhau trước kẻ thù chung.” Nên trong loạt bài này chỉ tập trung vào phương
thức xâm nhập quốc nội, tức là những công tác có thể tiếp cận được trong mặt trận xă hội. Những phương
thức này cố gắng thực hiện làm sao đạt được hiệu quả, và sự thiệt hại ít nhất nếu có thể. Những phương thức này có thể tùy theo cách
nhận định của từng người, từng tổ chức. V́ tôi nghĩ rằng bất cứ tổ chức nào khi thực hiện
cần nên đặt dân tộc Việt Nam trên căn bản tự do, dân chủ và nhân quyền. Kế hoạch này xin đề nghị quư
vị hăy lưu tâm đến. Phương thức này có các điểm: Điểm 1: Quyết Tâm
(Phương thức xâm nhập 1) Điểm 2: Khuấy Động Điểm 3: Liên Kết Điểm 4: Ḥa Nhịp
(Phương thức xâm nhập 2) Điểm 5: Tri Thức Điểm 6: Trải Rộng
Điểm 7: Thế Lực
(Làm thế nào tạo nên Thế và Lực cho người Việt Nam? 1, 2) Điểm 8: Chính Lược
(Làm sao triển khai Thế và Lực của người Việt Nam?) Điểm 9: Sách Lược (Sách
Lược Dung Hợp 1, 2, …) Điểm 6:
Trải Rộng Dân số Việt Nam hiện nay
đă trên 80 triệu. Đây là nguồn tài sản lớn của đất nước Việt Nam. Nhưng, tài sản lớn đó lại thua 2,5
triệu đảng viên cộng sản Việt Nam. Vậy có phải tại ta không biết cách chuẩn bị nên không thể đạt
được hiệu quả khả quan hơn? Không tạo ra trước những ǵ cần thiết của ta để hành động kịp
lúc khi thời cơ đến? Không thể nhường nhịn nhau mỗi người một bước để có thể kết hợp các
tổ chức lại với nhau? … Thật ra c̣n rất nhiều những cái “không” trong t́nh huống này. T́nh huống mà tất cả
mọi người đều phải bươn chải để kiếm được miếng ăn trong cuộc sống hàng ngày. Kiếm
sống của chúng ta ở hải ngoại, dầu sao cũng đở phải
vất vả hơn cách kiếm sống của những người dân bên trong nước,
phải đổ mồ hôi, đau xót từng ngày... Có thấy được thực
trạng trong nước, chúng ta mới có thể có kế hoạch và làm lại từ đầu. Làm lại từ đầu có nghĩa là t́m
thế đứng vững chắc hơn trong ḷng dân tộc Việt Nam. Điều thuận lợi là ngày nay cộng sản ở ngoài sáng, c̣n ta
trong bóng tối, có quốc tế hiện hữu, yểm trợ và giúp đỡ các mặt kinh tế, cứu giúp về xă hội, v.v… để
ta rảnh tay làm việc khác. Do đó, chúng ta hăy mạnh dạn và cương quyết tiến về phía trước. Đường đi c̣n
nhiều gập ghềnh, gian nan, nhưng có kiên nhẫn ắt phải thành công. Trước hết cần phải xác
định và nhấn mạnh rằng, đảng cộng sản Việt Nam cũng chỉ là một thành phần trong đại khối dân
tộc Việt Nam mà thôi. Dân tộc Việt luôn luôn muốn ḥa đồng các nguồn sinh lực lại với nhau, không bao giờ muốn chia
rời, và coi nhau như là kẻ thù truyền kiếp, v́ tất cả đều có cùng nguồn gốc và nói cùng một thứ tiếng
Việt Nam. Những đảng phái, tôn giáo, hay tổ chức, hội đoàn … dù có khác về tư tưởng, lập trường, quan
điểm … nhưng cùng chung về ư thức dân tộc Việt. Đất nước thống nhất chảy dài từ Ải Nam Quan đến
Mũi Cà Mau, đều là của tất cả người Việt Nam. Đất nước được
thống nhất, người Việt Nam xây dựng lại ư thức dân tộc Việt làm nền tảng chung. Tư tưởng dù hay cách
mấy, cũng ở trong ư thức dân tộc. Tư tưởng của đảng cộng sản cũng vậy. Nhưng, đảng cộng
sản lại tiếp thu đất nước Việt Nam làm của riêng, muốn tất cả những người dân từ Nam chí Bắc
trở thành là người công dân cộng sản, mà không thể để cho có bất cứ cái ǵ khác. Nếu có, cũng chỉ là do cộng sản cố nặn ra, chẳng hạn như các tôn giáo, các đảng phái, các tổ
chức, lực lượng… đều ở trong Mặt trận Tổ Quốc. Mà Mặt trận Tổ Quốc chính là cánh tay ngoại vi, là
con đẻ của Đảng cộng sản Việt Nam. Đảng cộng sản muốn
từ nay duy nhất chỉ có một đảng cộng sản cầm quyền tại Việt Nam, mà không có những đảng phái khác tham chính.
Như vậy là hoàn toàn đi ngược với những giá trị dân chủ tự do mà toàn dân Việt Nam đang khao khát mong đợi. Đó
là kết quả của chính sách đàn áp và trù dập những người bất đồng ư kiến với nhà nước, và đă
bị bắt giam trong các trại cải tạo. Đây là hành vi của nhà nước chuyên chính bạo ngược, khác hẳn khi gia nhập Liên
Hiệp Quốc, trái ngược với Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Nhà nước cộng sản
Việt Nam đă từng tuyên bố, các nước từ nay không xen vào nội bộ của nhau, nhưng việc nội bộ đó lại là
chính sách chuyên chính, cộng sản độc quyền, với cái gọi là chế độ xă hội chủ nghĩa. Thật ra là nhà nước
cố t́nh lừa mị với chiêu bài đẹp đẻ, nhưng đàng sau đó lại do đảng cộng sản Việt Nam đă thao
túng tất cả mọi phần hành, các việc làm từ trung ương đến địa phương. Làm sao có thể qua mặt
được các nước dân chủ tự do. Các cơ quan quốc tế đă biết, và đă hiểu rơ sự thật các t́nh trạng
ứ đọng, quan liêu và tham nhũng của guồng máy cộng sản Việt Nam. Người Việt Nam ngày nay đă
ư thức được vai tṛ của chính ḿnh trong cộng đồng văn minh thế giới, ư thức được ngày nay chúng ta cần
phải làm ǵ cho xứ sở phát triển trên căn bản dân chủ tự do, ư thức được Việt Nam trong những năm qua
vẫn là một nước đói kém, nghèo nàn và lạc hậu… Đó là những động cơ thúc đẩy mănh liệt toàn dân Việt
Nam phải cương quyết tiến lên, và nhanh chóng bắt kịp với sự tiến triển ngày càng lớn mạnh của thế
giới. Từ những năm qua, nhất là
đầu thế kỷ 21, các cơ quan quốc tế đă kêu gọi, thôi thúc cộng sản Việt Nam nên cải tổ chính sách và
đường lối làm việc theo phương pháp hữu hiệu hơn. Nền hành chính quan liêu, cửa quyền, hách dịch, hối
lộ,… và đó cũng là đầu mối của tệ nạn tham nhũng. Tham nhũng tất cả mọi ngành, mọi cấp, lớn
ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ… Tiền viện trợ cũng đă bị tham nhũng đục khoét, đến cả tiền
cứu trợ cho các nạn nhân bị thiên tai, như hỏa hoạn, băo lụt…cũng bị ăn chận và xói ṃn. Các cơ quan quốc
tế đă nh́n thấy những h́nh ảnh xảy ra ở Việt Nam, đều phải lắc đầu, chán nản, và nếu t́nh trạng
này vẫn để như cũ, th́ không có cách nào cứu văn lại được. Họ đă và đang có những biện pháp để
cải tổ các ngành, sở, địa phương, trung ương, v.v… nhưng nhà nước cộng sản Việt Nam có chấp nhận
hay không, hay là vẫn để như cũ ? Công việc trước mắt là
cần nên vận động người Việt Nam bên trong nước hăy đứng lên tố cáo, vạch rơ những phần tử tham nhũng,
quan liêu, hối lộ… của nhà nước. Từ Nam chí Bắc phải có những thành phần tích cực đứng lên tố giác tội
ác của chúng. Trước đây, đă có những người đứng ra xin thành lập Hội Chống
Tham Nhũng, những bị nhà nước cộng sản bác đơn. Nhưng xin chỉ có một lần thôi, rồi không xin nữa. Đấu
tranh là phải liên tục, bền bỉ, kiên nhẫn, thất bại kỳ này, làm kỳ khác, thậm chí vào tù ra khám là việc thường
xuyên, tuy nhiên chúng ta cố tránh xảy ra, nếu có thể được. Những khuyến khích dân chúng đấu tranh cho nhân quyền và dân
chủ tự do là trách nhiệm của người Việt Nam yêu nước. Những việc đó làm kích thích tinh thần đấu tranh
của những người có lư tưởng, có ư chí v́ tổ quốc và dân tộc. Phải làm sao trải rộng cho mọi người cùng
biết, cùng tham gia, cùng hưởng ứng, và cùng phổ biến các việc làm đó. Có như vậy th́ sẽ có nhiều người cùng
tiếp tay cho công việc chung. Ngày 25-4-2003 nhà nước cộng
sản Việt Nam vừa khai trương Quỹ hỗ trợ trực thuộc Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài
của Bộ Ngoại giao. Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài khuyến khích, hỗ trợ vận động người Việt Nam ở nước ngoài về nước đầu tư,
hợp tác kinh tế và khoa học, giáo dục. Chương tŕnh Tokten
(Transfer of knowledge through expatriate nationals = Chuyển giao tri thức thông qua kiều dân) cũng đang rất cần những chuyên gia giỏi, trí
thức người Việt Nam ở nước ngoài về nước làm việc. Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên cũng
khẳng định quan điểm của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam: "Cộng
đồng người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời và là một nguồn nội lực quan trọng
của cộng đồng dân tộc Việt Nam". Do đó, đây là thời cơ
vô cùng thuận lợi cho người Việt Nam ở hải ngoại về lại Việt Nam. Về lại
Việt Nam, chẳng những thuận lợi về mặt xâm nhập trong lúc này, mà c̣n những chuyện tranh chấp, chỉ trích và công kích
lẫn nhau ở hải ngoại cũng phải dẹp bỏ để nhường chỗ cho công tác mới có ư nghĩa hơn. Những
chuyện chỉ trích, công kích của người Việt Nam ở hải ngoại không bao giờ dứt được, nếu không có một công
tác mới. Và công tác mới đó sẽ là chất men kích thích để người Việt Nam có thể quần tụ lại với nhau. Người Việt Nam ở hải
ngoại về thăm viếng, tham quan, làm việc… cùng chứng kiến các tệ nạn đầy dẫy, để tiếp tay hỗ
trợ. Các sự việc nên được trải rộng ra hơn nữa, v́ hiện tại cộng sản đă che dấu các mặt trước
dân chúng, nhất là những chuyện về quốc pḥng, kinh tế, xă hội, v.v… Nên dân chúng ngày nay muốn biết những chuyện
thật sự xảy ra, là một điều rất khó khăn. Thí dụ như: Những nhà lănh đạo các tôn giáo đă bị cộng
sản bắt giam ở tại trại cải tạo, hoặc bị quản thúc tại gia; Chuyện dâng hiến lănh thổ và lănh hải ở
biên giới cho Trung Cộng. Dân chúng hoàn toàn không hay biết, nhưng nếu có biết th́ ở trong t́nh cảnh cô thế đành phải im
lặng. V́ thế nếu không có những người can đảm đứng ra chỉ trích công khai, th́ muôn đời cộng sản cũng
vẫn chỉ là cộng sản. Khi người Việt Nam trong nước
đứng ra tố cáo cùng nhà nước, cộng với người Việt Nam ở hải ngoại về thăm quê hương tiếp tay
yểm trợ, tạo nên một ḍng thác tiến tới và dấy lên phong trào, hoặc mặt trận rộng khắp. Lúc đó sẽ có các nhà
truyền thông quốc tế đồng hỗ trợ cho tiếng nói của người Việt Nam. Không có tiếng nói của người
Việt Nam từ trong nước, các phương tiện truyền thông quốc tế sẽ không biết đâu để có thể yểm
trợ. Khi không có truyền thông quốc tế yểm trợ, th́ các cơ quan quốc tế cũng đành im lặng. Vậy điểm quan
trọng và chính yếu nhất là tiếng nói của người Việt Nam bên trong nước, càng nhiều càng tốt, càng có hiệu quả
hơn. Tiếng nói càng mạnh th́ có
ảnh hưởng càng cao. Nhưng tiếng nói đó từ lâu đă bị nghẽn. Cho nên khi có người bên ngoài chịu tác động th́
có thể hồi phục và mạnh trở lại. Hiện nay ở trong nước, những tiếng nói có thường
xuyên ở các tiệm cà phê, nhà hàng, ngoài chợ, hay bất cứ chỗ nào khác… Nhưng đó chỉ là cá nhân, mà chưa có tính quảng bá,
phổ biến sâu rộng vào dân chúng, chưa làm thành tập thể có tổ chức. Cần phải phổ biến cho
mọi người dân cùng biết, nhất là về nhân quyền. Người dân khi biết được những sự lợi dụng và
đàn áp của các chức quyền, cũng như các đồ viện trợ, cứu trợ…. từ lâu đă bị thất thoát, chắc
chắn dân chúng sẽ không thể khoanh tay đứng nh́n, mà nhanh chóng tiếp tay tích cực hỗ trợ. Lúc đầu nhỏ, nhưng sau
sẽ lớn dần. Cần nhất là tiếng nói dân chủ được phổ biến rộng răi. Hăy làm ngay từ bây giờ, v́ đây
là thời điểm thích nghi nhất cho công việc cần làm. Hơn lúc nào hết, tiếng nói dân
chủ tự do của người Việt Nam trong nước là quan trọng nhất, là cửa ngơ cho mọi sự du nhập, quốc tế
sẽ có cái nh́n về người Việt Nam khác với lúc trước, đó là người Việt Nam dám nói, biết chỉ trích những
tham nhũng, sai trái của nhà nước, và sẽ tác động kích thích mọi nguồn sinh lực phấn khởi cho những người khác.
Thụ động sẽ mất dần để nhường chỗ cho chủ động. Đó cũng là những giá trị thực tiễn cho
người Việt Nam khi muốn dấy lên một niềm tin ở trong nước. |