MỘT VẬN HỘI MỚI CỦA DẬN
TỘC
CHẾ ĐỘ SADDAM HUSSEIN SỤP ĐỔ VÀ
VẤN ĐỀ VIỆT NAM
* Viễn Sơn Nguyễn Tường Bách
Liên quân
Mỹ Anh tấn công vào Iraq chưa đầy một tháng,
chế độ độc tài tàn bạo của Saddam
Hussein đă sụp đổ.
Người ta có thể không chấp nhận việc Mỹ Anh tự ḿnh đánh Iraq mà không có sự đồng ư của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Nhưng dù sao, chiến tranh đă có kết quả: một chế độ chuyên chế đă tiêu vong, và dân Iraq có triển vọng xây dựng một chính thể dân chủ, và sẽ không c̣n là một mối nguy hiểm cho ḥa b́nh thế giới.
1 - Đấy là một sự kiện có lợi cho trào lưu dân chủ tự do trên thế giới, có ảnh hưởng sâu xa, và v́ thế có ảnh hưởng tốt tới công cuộc giành tự do và nhân quyền của người Việt.
Iraq là
một quốc gia quan trọng trong khối Hồi Giáo và
Ả Rập. Trong khối này, có những chính quyền
cực đoan quá khích, chống đối với luồng
sóng dân chủ tự do và kềm hăm dân chúng trong một
trạng huống lạc hậu, ngược lại
với sự tiến bộ của nhân loại.
Chúng ta
nên nhận thấy rơ là trên thế giới hiện nay c̣n
tồn tại hai khối chuyên chế ngoan cố, đó là,
một - khối cộng sản độc tài với
năm nước, cộng sản Việt Nam, Lào, Trung
cộng, Bắc Hàn và Cuba – hai là khối cực đoan tôn
giáo vừa kể. Hai khối này không những bức
hại dân chúng mà c̣n là trở ngại lớn cho sự phát
triển của nhân loại. V́ cũng là độc tài, nên
họ thường bênh vực, giúp đỡ nhau, và bán
vũ khí cho nhau để cùng đối kháng với
những nước dân chủ, như Trung cộng với
Iraq, Iran. Cộng sản Việt Nam cũng phản
đối Hoa Kỳ đánh Iraq. Như Tổng thống
Bush đă liệt kê, Iraq, Iran và Bắc Hàn vào hạng ma
quỷ, đều là bạn tốt của cộng sản
Việt Nam.
V́
vậy, Saddam Hussein sụp đổ là một đ̣n giáng
mạnh vào khối tôn giáo cực đoan. Hiện nay ngoài
Iran ra, có lẽ không c̣n một nước Hồi giáo nào gây
được sự nguy hiểm cho thế giới.
Họ chắc đă run sợ, và t́m mọi cách để
tự bảo vệ. Việc các nước Hồi Giáo liên
kết với nhau để chống lại Tây
Phưiơng trong một cuộc thánh chiến cũng
rất ít khả năng, v́
dân chúng đă hiểu biết hơn trước.
Nếu
tại Iraq xuất hiện một chính thể dân chủ
thực sự và mang lại tốt lành, đây sẽ là
một tấm gương để thúc đẩy các
nước Hồi Giáo khác bước vào tiến tŕnh dân
chủ hóa.
2 -
Những nước cộng sản độc tài c̣n
lại tất cũng run sợ trước sự kiện
liên quân Mỹ Anh đánh vào Iraq và Saddam Hussein sụp
đổ. Họ sợ Hoa Kỳ lại lấy một
cớ ǵ để tấn công vào ḿnh. Truớc hết là
Bắc Hàn, là một nước dữ dằn lại có bom
nguyên tử, có quân đội hùng mạnh, rất có thể
nổi khùng và đánh xuống Nam Hàn lúc nào không biết. Bom
nguyên tử của Bắc Hàn, nói là có thể bắn
thẳng vào Hoa Kỳ. Nên Bắc Hàn rất lo Hoa Kỳ
đánh phủ đầu.
Sau đó
là Cuba của Fidel Castro cô lập tại châu Mỹ và quá
gần nước Mỹ. Chỉ cần một xung
đột nhỏ là Hoa Kỳ có cớ để hạ
bệ Fidel Castro, hà huống trong nội bộ Cuba đă có
nhiều thành phần đối kháng.
Cộng
sản Việt Nam cậy có lịch sử chiến
thắng quân Mỹ, nhưng bây giờ t́nh thế đă khác
hẳn. Người dân trong nước không c̣n sống
trong hoàn cảnh 30 năm xưa, nền tảng chủ
nghĩa Mác Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh đă tiêu vong
và không c̣n có một Liên Xô hùng mạnh làm hậu thuẩn.
Trung cộng rất khôn ngoan, không có dại ǵ để
đương đầu với bộ máy quân sự
hủy diệt của Hoa Hỳ nếu v́ cớ ǵ Mỹ
tấn công Việt Nam. Đương nhiên, Mỹ cũng
không có lợi ǵ để mạo hiểm một cách vô ích,
nên sách lược của họ hiện thời là dần
dần cô lập và làm suy yếu Trung cộng. Tiêu diệt
chế độ Saddam Hussein chính là một bước quan
trọng trong sách lược này.
Đừng
nên quên, trở ngại chính cho công cuộc thực hiện
tự do dân chủ trên thế giới là Trung cộng . V́ thế chúng ta cần hoan nghênh
sự sụp đổ của Saddam Hussein, và cần khai
thác cho đúng sự kiện này. Thói quen của chúng ta là
chỉ nh́n vào các thế Việt Nam một cách hạn
hẹp như vấn đề chỉ là giữa chúng ta và
chế độ cộng sản Việt Nam và chỉ là sự cân nhắc là
giữa lực lượng của hai bên. Sự sụp
đổ của chế độ độc đảng
Việt nam có rất nhiều yếu tố, cả quốc
nội lẫn quốc tế chi phối, song dù sao t́nh
thế hiện nay đă có lợi cho phong trào tự do dân
chủ. Chúng ta cần phải chuẩn bị ngay từ bây
giờ để gây nên được lực lượng
cần thiết với một đường lối thích
đáng.
3 -
Tương lai của các nước cộng sản Á Châu
sẽ ra sao ?
Về
điểm này, không nên quá lạc quan mà nói rằng những
bọn bạo chúa ấy rất sớm sẽ chui vào
sọt rác. Chúng c̣n có lực lượng, có nền tảng
thống trị c̣n vững, ít ra trong một thời gian.
Các phong trào đối kháng chưa được mạnh.
Cũng không nên quá bi quan mà cho rằng hiện giờ
chưa có sức mạnh nào có thể lay chuyển
được chúng. Theo nhận xét khách quan, th́ từ ngày
Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, chúng đă cô lập và
bước vào con đường suy yếu. Bây giờ,
chúng không c̣n sức để tấn công nữa, song chúng
sẽ cố chết để tự bảo vệ,
đợi có dịp sẽ gắng lấy lại thế
lực hồi xưa.
Trước
mắt, chúng chú trọng vào việc phát triển kinh tế
để ổn định t́nh thế và phát triển quân
lực để ứng phó với t́nh trạng nguy
cơ cũng là để gia
tăng đàn áp nội bộ. Về đối ngoại,
chúng phải mềm dẻo ôn ḥa hơn để tạm
tránh xung đột, nên phải làm mặt hiền lành,
nhưng thực tế họ vẫn khủng bố
mạnh đối với những người đ̣i
hỏi dân chủ nhân quyền, nhất là gần đây.
Việt cộng hay Trung cộng cũng vậy.
Nhưng
dù sao, chúng cũng không thoát khỏi nguy cơ. Thứ
nhất, ảnh hưởng ở ngoài vào chúng không thể
lùng bắt hết được, người dân càng ngày
càng hiểu rơ một chế độ độc
đảng bây giờ là thoái hóa và cần phải thay
đổi. Thứ hai, đàn áp càng hung bạo, chỉ càng
thúc đẩy ḷng bất măn và ư chí phản kháng của
người dân. Thứ ba, phát triển kinh tế thị
trường sẽ đ̣i hỏi nhiều cởi mở
trong xă hội dọn đường cho những biến
động không ngờ. Đây là một nội dung quan
trọng của trào lưu toàn cầu hóa hiện nay –
trước là kinh tế tư bản chủ nghĩa hóa và
sau đó là tự do dân chủ hóa. Tư tưởng
của người dân nhất định sẽ phải
biến đổi, đó là điều không thể tránh
được và tiến tŕnh này sẽ không thể
đảo ngược được.
Kinh
tế tư bản chủ nghĩa phát triển là một
mủi dao hai lưỡi đối với các chế
độ độc tài. Ta không nên sợ chủ nghĩa
tư bản phát triển ở các nước cộng sản,
v́ như ta thấy, nó đưa tới sự tăng
trưởng của giai cấp công nhân và sự nẩy
nở của một số nhà kinh doanh tư nhân trong
guồng máy quốc doanh nhà nước, và sẽ phá vo su kem
kẹp của cái gọi là chủ nghĩa xă hội.
Công nhân
và sinh viên là hai thành phần quan trọng nhất trong các
cuộc cách mạng tại Đông Âu trước năm
1989. Nhưng trên thực tế tại Việt Nam, hai thành
phần này c̣n rất thụ động, và đáng buồn
nhất là cho sinh viên Việt Nam, hầu như không có
hoạt động ǵ đáng kể đối với
chế độ độc đảng. Làm thế nào
để kích thích họ thức tỉnh lên là một
việc cần thiết, nếu muốn đẩy nhanh
sự thay đổi tại Việt Nam.
4 -
Vận hội mới của đất nước, chúng
ta phải làm ǵ ?
Số
phận của các nước cộng sản hiện
thời xem ra không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, song vấn
đề vẫn là thời gian. Chế độ
độc đảng c̣n kéo dài th́ người dân vẫn
c̣n chịu đau khổ. Vẫn chịu ách nô đ̣i,
bọn bạo chúa vẫn c̣n ngang ngược và
hưởng thụ trên đầu dân chúng. Con người
bị áp bức bất cứ ở đâu cũng không
thể thờ ơ trước thảm trạng ấy;
tất cả những người có lương tâm
đều phải có thái độ đúng đắn duy
nhất, là kiên quyết đấu tranh để giải
trừ chế độ bạo quyền, thực hiện
tự do dân chủ và nhân quyền cho dân tộc.
Với
sự sụp đổ của khối Đông Âu và Liên Xô,
với bao nhiêu chế độ độc tài đă tiêu
vong trong ṿng 15 năm nay, với sự sụp đổ của Saddam Hussein tại Iraq,
với sự suy nhược và cô lập hóa của những chính
quyền chuyên chế hiện
nay – đây là một vận hội lịch sử, một
vận hội mới cho dân tộc, cho phong trào đấu tranh cho tự do, đ̣i
hỏi mọi người Việt Nam bất cứ trong
tầng lớp nào, bất cứ trong hay ngoài nước
đều phải góp sức vào công việc chung để
đừng làm lỡ mất cơ hội lịch sử
này.
Người
Việt tự do đă làm lỡ mất cơ hội ngàn
vàng năm 1945 để chính quyền lọt vào tay cộng
sản Việt Nam, lại đă làm mất cơ
hội giử lại giang
sơn Miền Nam đă có trong 20 năm, để toàn
bộ đất nước đó bị chiếm
đoạt.
Ngày nay
hối tiếc th́ đă muộn. Bây giờ chỉ có hành
động nhanh chóng, quyết liệt, trong một
đường lối hữu hiệu.
Một
điều kiện rất có lợi cho người
Việt là sự hiện
diện của một cộng đồng hải ngoại
đông đảo gần ba triêu người đa số
là người tỵ nạn cộng sản. Khác với các
cộng đồng khác, cộng đồng người
Việt có ư thức chính trị nồng hậu và
tương đối nhất chí, có tiếng nói mạnh có
thể làm hậu thuẩn cho phong trào chống đối
trong nước.
a) Căn
cứ trên nhận định một “vận hội
mới”. Khai triển một cuộc vận động
cổ vơ toàn dân trong ngoài bằng mọi cách, chủ yếu
qua truyền thông làm cho mọi người hiểu rơ t́nh
thế có lợi và sự suy yếu của chế
độ cộng sản. Phát động mọi
phương thức
truyền thông hướng về quốc nội.
b) Để thực hành việc
trên, trước hết tại hải ngoại, mọi
người phải biết, mọi cá nhân quan tâm
đến việc chung phải gác bỏ những dị
biệt vô ư nghĩa, những tham vọng cá nhân nhỏ nhen,
để gắng sức xây dựng lực lượng
kết hợp cần thiết. Để tránh vết xe
đổ trước đây, lúc đầu không cần
đông, mà chỉ cần một số ít người
nhưng có đủ quyết tâm, đủ khả năng
và đủ kiên nhẫn để
thúc đẩy công tác cho đến thành công. Mong
rằng, và cũng tin chắc rằng sẽ có một
kết hợp như thế xuất hiện, v́ đây là
thời vận không phải
cho cá nhân, mà cho đất nước. Chúng ta không thể
làm lỡ cơ hội lần nữa. Hăy can đảm
đứng lên nhận lấy trách nhiệm!
c)
Bằng mọi cách, phải liên lạc và gắng kết
hợp với phong trào chống đối trong
nước; cần xây
dựng một trận tuyến vừa trên dạng công khai
vừa trên mặt bí mật, và khắc phục mọi khó
khăn để hoàn thành.
d)
Đẩy mạnh liên lạc với các chính quyền và các
giới chính trị ngoại quốc, tranh thủ sự
hỗ trợ quốc tế rộng răi hơn nữa.
Tổ chức những phái đoàn
chuyên về hoạt động ngoại vận.
Cộng tác với các tổ chức dân chủ và nhân quyền các nước khác
để đi tới kết thành một liên minh rộng
răi có ảnh hưởng mạnh.
e)
Củng cố cộng đồng người Việt
hải ngoại trên quan niệm tranh thủ tự do dân
chủ và hạnh phúc cho dân tộc, xây dựng đoàn
kết, phê phán chia rẽ và những tính toán cá nhân, bè phái, những luận
điệu xuyên tạc. Vạch trần những âm mưu
phá hoại của cộng sản, thuyết phục
những thành phần lưng chừng nh́n rơ t́nh thế và đứng vào hàng ngũ dân
chủ. Thuyết phục những người hay về
Việt Nam đừng quên mất thân phận tỵ
nạn, thân phận một người Việt Nam tự
do, và không v́ tham lợi cá nhân mà đánh mất danh dự trước những
kẻ độc tài tàn bạo.
Muốn
thực hành những công việc cần thiết kể
trên, phải bất đầu từ việc xây dựng
một tập hợp mới tại hải ngoại, có đủ khả năng
để khai triển công tác. Tập hợp mới này
cần do những người có quyết tâm, có ư chí
mạnh, và tuyệt không bỏ cuộc trước khi thành
công. Chúng tôi tin rằng mọi người đều mong
có thể gây được lực lượng tất
yếu để thúc đẩy công cuộc hiện nay
trong vận hội mới của đất nước.
Mong
rằng tất cả các bạn xa gần đă từng
chiến đấu, và đă từng cam chịu khó khăn,
gian khổ, hy sinh trong nửa thế kỷ nay, và các
bạn đương quan tâm đến tương lai dân
tộc – sẽ sát cánh với nhau trong nhiệm vụ cao
cả cứu văn dân tộc và đưa Việt Nam thoaÙt khỏi thảm trạng
hiện nay và tiến vào hàng ngũ các nước văn
minh, tự do và tiến bộ trên thế giới. Chỉ
có như thế, chúng ta mới có thể không thẹn
với các đấng
tiền nhân trong lịch sử.
Đấu
tranh với một chế độ độc tài và vũ
trang đến tận răng là một sự khó khăn vô
cùng, cũng nguy hiểm khó lường. Nhưngh đó chính
là giá trị của chúng ta.
Gần
đây, trong cộng đồng người Việt
hải ngoại cũng đă có những dấu
tượng cho biết có sự đoàn kết và nhất
chí hơn trước. Thí dụ như những Đại
Hội Thế Giới của ngườii Việt –
của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, của
Đại Hội Diên Hồng, và gần đây Đại
Hội Truyền Thông Việt Ngữ thế giới,
đều có nhiều đại diện từ nhiều
phương tới và đều có quan niệm chung về tự do , dân chủ
và nhân quyền cho Việt Nam. Việc liên lạc với
những thành phần đối kháng ở quốc nội
cũng đă có hiệu quả tốt hơn.
Chỉ
cần chúng ta cố gắng hơn nữa, là có thể gây
nên một trận tuyến đấu tranh cho tự do, dân
chu và nhân quyền Việt Nam có quy mô thế giới. và có
liên hệ với quốc nội. Đây là mục tiêu
cần đạt tới, dù c̣n nhiều trở ngại. Và
đó là cách kỷ niệm tốt nhất cho ngày 30 – 4 .
C̣n
đối với người cộng sản, ta cần
khuyến cáo họ dứt bỏ thái độ ngoan cố
và u mê trước t́nh thế đă rơ ràng trước
mắt, nhận thức rằng theo về với hàng
ngũ dân chủ là v́ lợi ích tối cao của dân
tộc và cũng chính là v́ một lối thoát an toàn cho
họ. Không có con đường nào khác.
Hy vọng mọi người tích cực góp ư kiến
Nhân ngày 30 – 4 – 1975
VIỄN
SƠN NGUYỄN TƯỜNG
BÁCH