K I Ể M Đ I Ể M 3 0 N Ă M Q U Ố C N ẠN  

 

NGUYỄN BÁ CẨN  

Nguyên Chủ tịch Hạ nghị viện & Thủ Tướng Chính Phủ VNCH/Former Prime Minister of the Republic of Vietnam

  Trong khung cảnh nhộn nhịp nô nức đón mừng Tết Nguyên Đán và Xuân Quư Mùi 2003, nhiều người Việt tỵ nạn ở hải ngoại đă không quên được ngày 27 tháng giêng dương lịch năm 1973 là ngày mà cách đây 30 năm, Việt Nam Cộng Ḥa bị bức tử qua sự kư kết Hiệp định Ba lê, một văn kiện mở đường cho Hoa kỳ tháo chạy trong danh dự, nuốt bỏ mọi cam kết của 5 Tổng Thống thuộc đủ hai đảng quyền lực luân phiên lănh đạo Hoa kỳ suốt trên 200 năm dài lịch sử của cường quốc nàỵ Một Việt Nam Cộng Ḥa cô thế làm ǵ có đủ sức vùng vẫy chống trả bộ máy chiến tranh xâm lăng vĩ đại của thế giới Cộng sản do Nga sô và Trung Cộng điều khiển.

  Bài học rất quư nhưng cũng rất đắt cho dân Việt v́ đă lầm tưởng các cường quốc sẽ giữ măi lời cam kết của ho.. Đừng nói lời cam kết suông, thậm chí đến hiệp định hay thỏa hiệp cũng chỉ được tôn trọng khi những văn kiện này c̣n phù hợp với quyền lợi của quốc gia họ mà thôị Lẽ dĩ nhiên muốn nuốt lời cam kết và xé bỏ hiệp định th́ phải ở tư thế mạnh, bất chấp phản ứng của mọi người mà ḿnh đă giao ước. Bằng cớ là hồi đầu năm 2002, Hoa kỳ đă đơn phương xé bỏ hiệp ước ngăn cấm sản xuất hỏa tiễn chống hỏa tiễn kư kết với Nga sộ Và cách đây hơn hai tháng, để áp lực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc thông qua một quyết nghị giải giới vũ khí hạt nhân, sinh học và hóa học của Iraq theo ư của ḿnh, Tổng Thống Bush đă lập đi lập lại nhiều lần cho Thế giới hiểu rơ "Nếu LHQ không giải giới Sađam th́ Hoa kỳ sẽ giải giới Sađam". C̣n Ngoại Trưởng Powell là người được dư luận Hoa kỳ và thế giới coi như một chính khách "bồ câu" cũng tuyên bố "LHQ đừng ḥng trói tay Hoa kỳ khi Hoa kỳ cần hành động để tự vệ". Đối với Nga sô là cường quốc thứ hai trên thế giới có rất nhiều đ̣n bẩy và ngay cả Liên hiệp quốc mà hai nhà lănh đạo nhất nh́ Hoa kỳ c̣n coi "không ra ǵ hết". Th́ thử hỏi đâu có ǵ phải làm cho người Việt ngạc nhiên và uất ức khi TT Nixon, trong văn thư ngày 14 tháng 1 năm 1973 thúc hối Tổng Thống Thiệu kư nhanh Hiệp định Ba lê, đă ngang tàng cảnh cáo: "Nếu cần th́ tôi sẽ kư (Hiệp định) một ḿnh".

  Trong mọi giao dịch giữa các nước trên thế giới, các nguyên tắc b́nh đẳng công lư cũng như các lư tưởng tự do dân chủ thường được nêu lên như là mục tiêu, đồng thời cũng là kim chỉ nam cho nhân loại tiến tới một thế giới ḥa b́nh, để cho mọi quốc gia thành viên được tự do phát triển và tạo dựng phúc lợi cho nhân dân ho.. Nhưng mà thực tế phũ phàng là những nguyên tắc và lư tưởng kia chỉ là kiểng vật trang trí cho những cuộc buôn bán trao đổi quyền lợi giữa những nước có thế lực. Và trong rất nhiều trường hợp, những nguyên tắc và lư tưởng kia c̣n là những bánh vẽ được dùng để lường gạt những quốc gia yếu thế mạnh dạn xếp hàng "tranh đấu" cho chính nghĩa, để rồi sau đó bị bỏ rơi hoặc bán đứng không một chút thương xót bởi đồng minh lănh đạọ  

Lịch sử xa gần lập đi lập lại c̣n sờ sờ trước mắt mọi ngườị Ai cũng biết khi Phát xít Đức quốc xă xâm lăng Âu châu, các nước Đông Âu nạn nhân đều chống trả lại trong phạm vi khả năng của ḿnh. Duy có Ba Lan tương đối mạnh nhất nên đă chiến đấu rất dũng mănh. Và khi đất nước họ bị quân Đức xâm lăng tràn ngập, Chánh phủ Ba Lan lưu vong sang Luân đôn đă mang được một phần lực lượng bộ binh và không quân ra ngoại quốc để tiếp tục chiến đấu bên cạnh đồng minh Anh Pháp cho đến ngày giải phóng Âu châụ Nhưng trước khi Tứ Cường Anh, Pháp, Mỹ và Nga mở cuộc phản công cuối cùng đè bẹp Phát xít Đức th́ tại hai hội nghị Yalta và Postdam, một Tổng Thống Rosewelt bệnh hoạn, ích kỷ và bất nhân đă đặt Đông Âu nói chung và Ba Lan nói riêng dưới ách đô hộ của Nga sô, một số phận tôi đ̣i đen tối thập phần hơn sự sống dưới gót giày phát xít Đức quốc xă.

  Trong chuyến viếng thăm Đông Âu giữa năm 2002, người viết bài này rất xúc động khi nhận thấy có một sự trùng hợp lạ lùng giữa số phận của hai nước Ba Lan và Việt Nam. Cả hai nước đều có một địa lư chính trị vô cùng bất lợi như nhaụ Ba Lan là một nước nhỏ bé, sùng đạo và hiếu ḥa bị kẹp giữa hai nước khổng lồ hiếu chiến là Phổ (Đức) và Ngạ Tính từ thế kỷ 12 cho đến 20, Ba Lan năm lần bảy lượt bị các láng giềng xâm lăng đô hô.. Khi th́ bị Phổ hoặc Nga đơn phương xâm chiếm. Khi th́ bị cả hai nước này tấn chiếm cùng lúc. Thậm chí có lần Ba Lan bị ba đế quốc Phổ, Nga và Áo-Hung bề hội đồng và chia cắt làm ba mảnh để cai tri.. Mỗi lần như vậy, dân tộc Ba Lan phải vùng lên đập phá xiềng xích ngoại bang để thu hồi độc lập. Y hệt như Việt Nam luôn luôn bị láng giềng phương Bắc đô hộ hàng ngàn năm, trải qua các triều đại Đinh Lê Lư Trần Lê Nguyễn không ngớt nổi dậy chống bọn Hán Tống Nguyên Minh Thanh. Chưa kể lúc dân tộc Việt c̣n yếu kém sống chui rúc ở lưu vực sông Hồng, lại c̣n thường bị giặc Chiêm từ phương Nam tiến lên quấy nhiễu đánh phá tận Thăng Long.  

Hai nước Ba Lan và Việt Nam lại cũng bất hạnh như nhaụ Cả hai nước đều tự nguyện xả thân hy sinh hàng triệu con dân của ḿnh để phụng sự lư tưởng tự do dân chủ. Ba Lan th́ góp công dẹp Phát xít Đức, Việt Nam th́ tận t́nh ngăn chận làn sóng xâm lăng của đệ tam quốc tế Cộng sản. Để rồi cùng đồng cảnh ngộ nghiệt ngă như nhau, hai nước đều bị bán đứng cho Nga sô trước sau đúng 30 năm. Ba Lan do Hoa kỳ nhượng cho Nga sô qua hai hội nghị Yalta và Postdam. C̣n Việt Nam th́ cũng được Hoa kỳ dâng cho Nga Hoa qua hai hội nghị thượng đỉnh Thượng Hải và Moscow. Hiệp định Ba lê chẳng qua là một văn kiện hợp thức hóa thỏa thuận bí mật giữa ba siêu cường Hoa kỳ, Nga sô và Trung quốc, bằng cách qui định những thể thức cho Hoa kỳ tháo chạy trong danh dự và bỏ rơi đồng minh Việt Nam phải đơn độc chống trả vũ khí tối tân của Nga sô và Trung quốc bằng "tay không".

  Từ năm 1945, người dân Ba Lan đă phải nằm gai nếm mật và kiên tŕ tranh đấu suốt 44 năm dàị Nhờ đó mà Ba Lan là nước đầu tiên trong Khối Warsaw đă đập tan xiềng xích Cộng sản để trở thành một nước dân chủ đa nguyên pháp tri.. Chính ngọn triều dân tộc giải phóng Ba Lan đă mở đường cho sự sụp đổ toàn diện của Khối Warsaw và sau đó là Liên bang Sô viết. Ba Lan cũng là quốc gia cựu cộng sản được thu nhận vào Tổ Chức Bắc Đại Tây Dương (TCBĐTD) từ năm 1999 và sẽ được gia nhập Cộng Đồng Âu châu vào năm 2004. Cùng lúc với sự kết nạp hàng loạt 7 nước cựu thành viên của Khối Warsaw vào TCBĐTD ngày 21 tháng 11 vừa qua, trong một phiên họp của Tổ chức này tại Praha, thủ đô Cộng ḥa Czech, một biến chuyển khác vô cùng quan trọng xảy ra tại Trung quốc là thành tŕ cuối cùng của Xă hội chủ nghĩạ

  Trong diễn văn nhậm chức đọc tại Bắc Kinh, tân lănh tụ Hồ cẩm Đào đă khơi mào tiến tŕnh "Cởi mở" (?) rước tư bản vào đảng Cộng sản và "Tái cấu trúc" (?) kêu gọi các tầng lớp lănh đạo đảng hăy xây dựng một xă hội hoàn toàn mới bằng cách "chủ động tự giải phóng tư tưởng ra khỏi xiềng xích của những hệ thống và khái niệm lỗi thời, khỏi lề lối diễn dịch chủ nghĩa Mác xít độc đoán và sai lạc, và ra khỏi gông cùm của chủ nghĩa chủ quan và trừu tượng". Rơ ràng là trong 13 năm qua, Đặng tiểu B́nh và Giang trạch Dân đă né tránh không theo gương Nga sô dẹp bỏ chủ nghĩa Cộng sản, th́ nay Hồ Cẩm Đào cũng không thể ngăn chận được bánh xe lịch sử nên đă mạt sát chủ nghĩa Mác Lê một cách tàn tệ và kêu gọi toàn dân Trung quốc vứt bỏ nó vào sọt rác. C̣n CSVN th́ mặt dày mày dạn, giả đui giả điếc để tiếp tục thờ phượng một chủ nghĩa giáo điều rữa nát.

  Kinh qua lịch sử đấu tranh bất khuất của hai nước Ba Lan và Việt Nam, và dựa vào thuận lư do đó những chế độ tàn bạo từ cổ chí kim, từ đế quốc La mă cho đến Phát xít phe "Trục" và Cộng sản đệ tam quốc tế, sớm muộn ǵ đều phải bị sụp đổ, chúng ta mạnh tin rằng trong một tương lai không xa, Cộng sản Việt Nam hoặc sẽ tự động lột xác hoặc sẽ phải bị nhân dân vùng lên tận diệt. Nhưng mà sự trùng hợp của vận mệnh hai nước Ba Lan và Việt Nam không có nghĩa là tiến tŕnh tái thiết và phục hưng Việt Nam sẽ được dễ dàng và thuận tiện như ở Ba Lan. Lư do thứ nhất là v́ Cộng sản Ba Lan luôn luôn tranh đấu chống kẻ thù Nga sô trong lúc CSVN lúc nào cũng quỳ lạy "Tàu Phù" là kẻ thù truyền kiếp của ḿnh. Lư do thứ nh́ là v́ chế độ Cộng sản tại Ba Lan do Nga sô áp đặt nên dân tộc Ba Lan từ Cộng sản cho đến đại đa số người dân chống Cộng đều yêu nước và đặt quyền lợi tối thượng của nhân dân và tổ quốc lên trên hết. C̣n CSVN th́ không c̣n tổ quốc nữa mà phải hy sinh lănh thổ, sinh mạng và tài sản của nhân dân cho đảng Cộng sản Việt Nam và cho cả Cộng Sản đệ tam quốc tế. Lư do thứ ba là v́ lề lối cai trị độc ác bất nhân và ngu dốt tham lam của bọn chúng đă gây những hậu quả vô cùng tai hại cho đất nước. Những tai họa đang tàn phá đất nước này sẽ kéo dài hàng năm bảy chục năm nữa, làm cho mọi kế hoạch dù có tinh vi đến đâu và mọi nỗ lực dù có kiên tŕ đến đâu cũng khó bề sửa chữa được dễ dàng trong một hai thế hệ sắp tớị

  Trước hết, hăy nói sơ qua một vài thiệt hại về tài nguyên thiên nhiên của đất nước. Ai cũng biết căn bản Việt Nam là một nước nông nghiệp mà nguồn lợi phong phú gồm có lúa gạo, các nông sản phụ, thủy sản và lâm sản. Muốn có được những nguồn lợi trên đây, nông dân chúng ta vừa phải cần cù lao động vừa phải được thời tiết và môi trường thuận lợi ảnh hưởng tiếp sức. Nhưng thời tiết và môi trường đă bị bọn CSVN phá hoại tan nát do ḷng tham và đường lối quản trị dốt nát của bọn chúng. Ngoài cái tham để bỏ túi riêng c̣n có cái tham muốn được lợi trước mắt mà không bảo tồn nuôi dưỡng tài nguyên trên đường dài, khiến cho tài nguyên bị bán tháo bán đổ, bị lạm dụng hư hại không thể tạo dựng lại một sớm một chiềụ Nguồn lợi thiên nhiên nào cũng bị đem bán hết. Nói riêng về lâm sản, gỗ để xây cất cũng bán, gỗ để đóng tàu cũng bán, gỗ quư cũng bán. Rừng dày, rừng thưa từ Bắc chí Nam đều bị đốn phá, vừa đốn để bán gỗ, vừa đốn để trồng trà và cà phê một cách bừa băi, không một nghiên cứu kế hoạch ǵ hết. Khoáng sản như quặng mỏ trong đất liền, dầu hỏa ngoài thềm lục địa, cho tới quư thạch, quư kim trong nước và cát trắng dọc theo bờ biển miền Trung cũng được đào xới xúc bán bừa băi cho ngoại bang.

Đành rằng nước nào cũng sử dụng tài sản quốc gia để phát triển kinh tế. Nhưng phải có kế hoạch để bảo vệ tài nguyên cho những thế hệ kế tiếp về sau, cùng bảo vệ môi trường và thời tiết liên hệ chặt chẽ với nhaụ Nhưng CSVN cứ tưởng là tài nguyên của Việt Nam vô tận. Ngoài ra, bọn chúng chỉ biết tuân lệnh Đảng, bất chấp luật lệ, bất chấp nguyên tắc về kinh tế, bất chấp thuận lư về thời tiết, môi sinh. Do đó mà môi trường đồng ruộng, sông ng̣i, núi rừng, bờ biển, di tích, danh lam thắng cảnh, v.v..., tất cả đều bị phá hoại vô phương cứu chữa, cũng v́ tham lam và ngu dốt. Có rất nhiều chương tŕnh phát triển nghịch lư, hoặc mâu thuẫn nhau, chỉ mang lại bế tắc và thiệt hạị Có thể nói không phát triển c̣n có lợi hơn.  

Hai trường hợp sau đây đủ để chứng minh. Rừng Cao Nguyên bị đốn phá bừa băi, gây thiệt hại khủng khiếp cho môi sinh và thời tiết. Nhưng cà phê được trồng lên th́ quá thừa thăi trên thị trường thế giới, gây ra nạn ứ đọng v́ cạnh tranh phá giá khiến cho nhiều nước Đông Nam Á đă lên tiếng yêu cầu Việt Nam hăy hạn chế sản xuất sản phẩm nàỵ C̣n dự án nhà máy lọc dầu đầu tiên tại Việt Nam đúng lư kinh tế phải được thực hiện ở vùng lân cận Vũng Tàu v́ dầu thô được khai thác gần đó và thị trường tiêu thụ cũng gần đó, giúp cho phí tổn chuyển vận dầu thô đến nhà máy lọc và chuyên chở phân phối dầu xăng cùng các sản phẩm phụ đến thị trường tiêu thụ sẽ được rẻ thấp nhất. Nhưng v́ Phạm văn Đồng muốn "mặc áo gấm" về tỉnh nhà Quảng Ngăi của ḿnh nên đă chỉ thị dự án lọc dầu phải được thực hiện tại Dung Quất. Hậu quả là từ tập đoàn Total của Pháp cho đến tổ hợp liên quốc Pháp, Đại Hàn, Đài Loan, v.v.. và sau cùng liên doanh Vietross của Việt Nam và Nga sô đều bỏ chạy, thất bại thê thảm.

  Lư do thất bại là v́ giá thành của dầu lọc và các sản phẩm phụ sẽ quá cao, cao hơn cả sản phẩm nhập cảng, sẽ không bán cho ai được. Nếu giá cao hơn dầu nhập cảng th́ tại sao không nhập cảng dầu ngoại quốc mà phải "đốt bỏ" 1 tỷ 300 triệu mỹ kim để xây cất xưởng lọc dầu Dung Quất để rồi một khi hoàn thành người dân trong nước c̣n sẽ phải mua dầu với giá đắt, đời sống sẽ đắt đỏ, hàng hóa nội địa cũng sẽ không cạnh tranh được với hàng ngoại quốc, v́ giá thành cao, xuất cảng sẽ tuột giảm, v.v... C̣n nếu bán dưới giá thành th́ ngân sách Nhà Nước sẽ gánh chịu lỗ lă triền miên không biết bao nhiêu trăm tỷ mỹ kim nữa, cho tới khi nào toàn thể giếng dầu Việt Nam khô cạn, hoặc phải dẹp bỏ xưởng Dung Quất và xây cất xưởng khác cho hợp lư kinh tế!! Dầu thô bơm lên cho hăng lọc dầu Dung Quất th́ bị phí phạm. C̣n xưởng lọc dầu được dựng lên không phải để sinh lợi cho đất nước mà là để sinh hại cho kinh tế quốc giạ Cũng chỉ v́ CSVN muốn làm vừa ḷng một Thủ Tướng mù ḷa trước khi lâm chung vẫn c̣n giữ chức cố vấn tối cao của Bộ Chính trị dốt nát của đảng CSVN.

  CSVN rồi đây sẽ dẹp bớt diện tích trồng cà phệ Nhưng núi rừng đă bị đốn sạch th́ làm sao gầy dựng lại trong vài chục, vài trăm năm nữa cho kịp. Việc đốn phá rừng núi, nhất là rừng núi dọc theo Trường sơn cho đến rừng núi phong phú của miền Đông Nam phần, không những làm cho các thế hệ sau này sẽ không c̣n gỗ để đáp ứng nhu cầu phát triển, mà c̣n đang và sẽ tiếp tục gây nạn lũ lụt hàng năm cho trọn Nam phần Việt nam, nhất là đồng bằng sông Cửu Long, được nổi danh là "vựa thóc" từ thời Pháp thuộc và đang nuôi sống 80 triệu dân cả nước mà vẫn c̣n thừa thải để cho Việt Nam ngày nay trở thành quốc gia vô địch xuất cảng gạo, mang lại cho CSVN nguồn ngoại tệ to lớn nhất nh́ trong số các mặt hàng xuất cảng.

  Người viết bài này, sinh trưởng tại Cần Thơ, bên bờ Sông Hậu, đến khi trưởng thành th́ được vinh hạnh phục vụ đất nước trong suốt 18 năm tại Định Tường, Phước Tuy và Long An, từ bờ sông Hậu sông Tiền và hai con Sông Vàm Cỏ cho đến bờ biển Hồ Linh Vũng Tàu, đôi chân đă giẫm khắp đồng ruộng từ Thới Lai Cờ Đỏ cho đến Cái Côn giáp ranh Ba xuyên, từ Ngă Sáu và Chợ Thiên Hộ Dương dọc theo Kinh Tổng Đốc Lộc trong Đồng Tháp cho đến Vàm Láng trông ra cửa Sông Soái Rạp và biển Cần giờ của Phước Tuy, từ ruộng phèn Bến lức cho đến tận Kinh Nước Mặn ở Cần Giuộc giáp G̣ Công, từ Núi Mây Tào Xà Ban giáp ranh Long Khánh và B́nh Tuy cho đến địa danh Rừng Sát nổi tiếng. Cho đến khi ra đi lánh nạn Cộng sản, chưa nghe hay thấy lũ lụt miền Nam bao giờ.  

Thế th́ tại sao từ hơn chục năm qua, năm nào miền Nam cũng lũ lụt, từ B́nh Chánh ngoại ô Đô Thành cho đến tận Kiên giang, tạo thành một biển nước nối liền với Vịnh Thái Lan, gây cảnh màn trời chiếu đất cho triệu triệu người dân và tàn phá mùa màng cùng hạ tầng cơ sở giao thông của hàng chục tỉnh ?!?! Câu trả lời mà ai cũng biết là tại CSVN đă phá nát môi trường núi rừng. Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Á châu Tự do ngày 5/11/2002, Tiến sĩ Mai thanh Truyết, một chuyên gia về môi sinh cho biết diện tích núi rừng thiên nhiên của Việt Nam từ 43% đă giảm xuống c̣n có 29%. Nói một cách khác, núi rừng trong nước tạo dựng hàng ngàn năm và hầu như c̣n nguyên vẹn v́ lư do chiến tranh triền miên trong 30 năm từ 1945 đến 1975 không ai khai thác, đă bị CSVN tàn phá 33% trong ṿng 27 năm cai quản ngu dốt và vô trách nhiệm.

  Cũng theo Tiến sĩ Truyết th́ sự suy thoái trầm trọng của môi trường tại Việt Nam đang là mối lo ngại của các tổ chức quốc tế về môi sinh và "phát triển bền vững" phối hợp hoạt động theo tinh thần của Nghị tŕnh 21 do Liên hiệp quốc đề ra sau Hội nghị Thượng Đỉnh Rio de Janeiro năm 1992. Tháng 9 năm 2002, Ngân hàng Thế giới đă công bố một tờ tŕnh báo động sự suy sụp đáng lo ngại của môi trường Việt nam tích lũy từ mấy thập niên quạ Một tháng sau, trong chuyến viếng thăm nước Pháp của Trần đức Lương, Tổng Thống Pháp Jacques Chirac cũng đă khuyến cáo VN phải giải quyết tận gốc tai họa môi trường trước tiên th́ mọi công tŕnh phát triển mới đạt được kết quả tốt. Trước sự thể ai cũng nhắc, ai cũng cảnh cáo, Việt nam đệ tờ tŕnh hứa hẹn đủ điều, nhưng chứng nào tật nấy, cứ tiếp tục cù nhầy và ù ĺ, chẳng có hành động cải tiến nào hết.

  Gần đây lại nảy sanh thêm một phong trào phá rừng kiểu mới, thập phần nguy hạị Đó là phong trào đào cây rừng về làm "bonsai". Khởi sự tại các tỉnh miền Trung "đất cày lên sỏi đá", hàng ngàn người thất nghiệp hàng ngày tranh nhau vào tận Trường Sơn để đào gốc cây sống lâu năm có h́nh dáng đẹp đem về làm gốc "bonsai" bán khắp các tỉnh trong nước, nhiều nhất là tại Saigon. Phong trào đang lan rộng ra ngoài Bắc. Phá rừng kiểu mới này là phải đào lấy tận gốc rễ v́ có rể th́ mới nuôi được cây "bonsai" sau khi được tháp. Cây càng lâu năm, càng cổ thụ, giá càng caọ Do đó mà cây lâu năm các vùng đồi núi miền Trung và miền Bắc đang bị tàn phá khủng khiếp. Những gốc cây cổ thụ lâu nay giữ nước giữ đất của rừng đang bị đào xới tận gốc rể, tạo những hang hố sâu vào ḷng đất, dễ bị sụp lở vào mùa mưa và có nơi đă làm sụp luôn những mảng đá lớn của núị Chính phủ CSVN cũng không có biện pháp ǵ để chấn chỉnh v́ không dám đụng tới sinh kế của đồng bào đang đói kém cùng cực.  

Ngoài tai họa môi trường c̣n đại họa sông Cửu Long trong tương lai gần đây sẽ chận đứng mọi phát triển của miền Nam, gây nạn đói kém cho toàn quốc và làm cho đất nước tụt hậu thêm vài chục hay vài trăm năm nữạ Ai cũng biết sông Mekong dài 4200 cây số, bắt nguồn từ Tây Tạng, hàng năm đổ ra biển 475 tỷ thước khối nước. Chính số lượng nước khổng lồ này mỗi năm mang theo 470 triệu tấn phù sa của sáu nước (Tây Tạng, Trung Quốc, Miến Điện, Thái Lan, Lào và Cam Bu Chia) tích lũy hàng trăm hàng ngàn triệu năm để bồi đắp tạo dựng đồng bằng sông Cửu Long của miền Nam Việt nam. Dung lượng nước ngọt cùng 30% khối phù sa này đă không ngừng vun bón đồng ruộng đang nuôi sống người dân trong nước, 70% phù sa c̣n lại được mang thẳng ra cửa sông để bồi đắp giữ vững bờ biển.  

Thế mà hiện nay, các nước ở thượng nguồn ngang nhiên xây đập chận nước trên ḍng sông mẹ và hệ thống phụ lưu để khai thác thủy điện, hoặc lấy nước cho nhu cầu nông nghiệp. Trong bài viết tựa đề "Phát triển thủy điện sông Mekong và bài học đập Yali" đăng trong đặc san năm 2001 của Hội Ái hữu Trung học Châu văn Tiếp Phước Tuy, Ộ Phạm phan Long, Tổng Thư kư Mekong Forum, cho biết Trung quốc đă hoàn thành 2 đập và dự trù xây thêm 5 đập nữa trên ḍng sông chính và 9 đập trên các sông phu.. Lào đă hoàn thành 4 đập trên ḍng chính và dự trù thêm 20 đập nữa trên các sông nhánh. Thái Lan đă thực hiện 1 đập. Riêng Việt Nam đă hoàn thành đập Yali trên nhánh sông Se San của Mekong và dự trù thêm 3 đập nữa trên nhánh sông nàỵ Tổng cộng đến nay có 8 đập được hoàn thành trên tổng số 45 dự án trước sau ǵ cũng sẽ được thực hiện.

Các nước Mekong đang tranh đua lạm dụng con sông vô cùng quư giá này mặc dù đă biết rằng sự khai thác bừa băi, vô trách nhiệm, sẽ mang lại những hậu quả nguy hại ngay trong hiện tại, cùng những di hại lâu dài thê thảm cho các thế hệ tương laị Năm 1958, kẻ viết bài này với tư cách Quận Trưởng Cái bè (Định Tường) đă nhận được lệnh bảo vệ an ninh và hướng dẫn phái đoàn trung ương gồm có nhân viên cao cấp Bộ Công chánh và chuyên viên của Ủûy Ban Quốc Tế Mekong đến hai xăThanh Hưng và Hưng Thuận để "điều tra tiện và bất tiện" dự án xây cất cầu Mỹ Thuận, do lời khiếu nại của Chính phủ Cam Bu Chia là quốc gia giáp giới cùng sử dụng chung sông Cửu Long với Việt nam. Dự án này về sau bị đ́nh hoăn v́ t́nh trạng chiến tranh của đất nước.

Trước 1975, các quốc gia Á châu nói chung và Đông Dương nói riêng (trừ Bắc Việt) rất tôn trọng luật lệ quốc tế về mọi lănh vực. Cho nên nội dự án cầu Mỹ Thuận không đụng chạm đến ḍng sông mà cũng phải điều tra tiện và bất tiện. C̣n trong thế kỷ 21 này, các nước Cộng sản Trung quốc, Lào, Cam Bu Chia và Việt Nam không cần nghiên cứu thận trọng, bất chấp luật lệ quốc tế, chỉ nhắm vào cái lợi trước mắt cho nước ḿnh mà không đếm xỉa đến quyền lợi các nước lân bang ở hạ nguồn. Họ đang áp dụng luật rừng của côn đồ Cộng sản, mạnh được yếu thua, chết sống mặc bâỵ Trung quốc hiếp đáp tất cả các nước Đông Nam Á, trong đó có VN. C̣n Việt Nam th́ gỡ gạc bằng cách chèn ép đàn em Cam Bu Chiạ

Bằng cớ là đập Yali của Việt Nam đă gây lũ lụt và thiệt hại mùa màng cùng hàng ngàn sinh mạng cho dân chúng Miên tại tỉnh Ratanakirị Nếu Việt Nam xây đập Yali để điện hóa tỉnh Kontoum bất chấp quyền lợi dân Miên th́ Trung quốc, với hệ thống hàng mấy chục cái đập để điện hóa Vân Nam và kỹ nghệ hóa miền Nam của họ, sẽ biến đồng ruộng miền Nam Việt Nam thành một sa mạc v́ hạn hán triền miên. C̣n sông Cửu Long và các phụ lưu sẽ trở thành một hệ thống cống rănh khổng lồ chứa toàn nước thải nông nghiệp và kỹ nghệ của Trung quốc. Hai hệ thống đập của Trung quốc và Lào, một khi hoàn thành, sẽ chận mất khoảng 60% dung lượng nước chảy từ lưu vực con sông trong hai nước và lẽ dĩ nhiên hàng năm sẽ chận giữ luôn độ 180 triệu tấn phù sa đáng lư phải chảy xuống vun bón đồng ruộng Cam Bu Chia và Việt Nam. Tất nhiên khi lưu vực sông Cửu mất 60% nước ngọt và phù sa, th́ nông sản và thủy lợi của nhân dân miền Nam cũng sẽ thiệt hại với tỷ lệ tương đương.

  Rút kinh nghiệm của hai con sông Mississipi và Nile, v́ các công tŕnh thủy điện chận giữ nước và phù sa mà duyên hải Hoa kỳ và Ai cập dọc theo các cửa sông sụp lở mỗi năm hàng trăm thước, làm cho mỗi năm hàng ngàn mẫu đất châu thổ đă biến thành biển. Một con sông khác của Hoa kỳ là sông Colorado, cũng v́ xây đập thủy điện Hoover (người viết vừa trở lại thăm hồi trung tuần tháng 11 vừa qua) mà ḍng nước không chảy ra Vịnh California (lănh thổ Mễ Tây Cơ) như trước khi xây đập, mà đă dừng lại ngay tại ranh giới Hoa kỳ và Mễ, cách bờ vịnh đến 180 cây số! Vậy th́ sau khi Trung quốc, Lào, Thái và luôn cả Việt Nam mạnh ai nấy làm, hoàn thành các hệ thống đập, th́ ḍng nước sông Mekong sẽngừng chảy tại Kampong Cham (Cam Bu Chia) như nước sông Colorado đă ngừng chảy tại liên ranh Arizona (Hoa kỳ) và Mexicali (Mễ Tây Cơ).

Chừng đó, trong mùa khô th́ miền Nam Việt Nam sẽ như một thân xác khô héo cằn cỗi v́ huyết mạch chánh là ḍng sông mẹ và hệ thống phụ lưu của 9 nhánh sông Cửu Long bị cắt đứt nước ngọt và nguy hại hơn nữa là sẽ bị nước biển tràn vào, biến "ḷng chảo" Đồng Tháp thành biển mặn, ruộng lúa miền Nam thành ruộng muốị Nhưng đến mùa mưa th́ bị lũ lụt tàn phá như hiện đang xảy ra đều đều hàng năm v́ tai họa phá rừng. Mùa khô hạn hán th́ không có một giọt nước để trồng trọt. Mùa mưa lũ lụt th́ người dân phải bỏ nhà bỏ ruộng chạy trối chết. C̣n rừng nước mặn dọc theo duyên hải là cái nôi của hải sản miền Nam th́ sẽ bị hủy diệt, tuột xuống biển Nam Hảị Trong từ điển Việt Nam sau này, sẽ không c̣n những danh từ ghép "lưu vực Mekong, châu thổ Sông Cửu, sông Tiền, sông Hậu, vựa lúa miền Nam, vô địch xuất cảng gạo trên thế giới" nữạ Thay vào đó là "sa mạc miền Nam, nạn đói Việt Nam" sẽ được báo chí thế giới đề cập đến hàng năm như tai họa triền miên của Trung Phi hiện tạị Một khi kinh tế miền Nam sụp đổ th́ Việt Nam nói chung sẽ phải đi "ăn mày".

  Ngoài những thiệt hại vĩ đại về mùa màng, thủy lợi, hạn hán, nhiễm độc v́ nước thải đủ loại, c̣n phải kể đến những tai nạn gây ra lũ lụt v́ các công tŕnh không được nghiên cứu cẩn trọng đúng mức, lề lối quản trị ngu dốt của Đảng, khả năng thấp kém của cán bộ Nhà Nước v́ chủ trương "trọng hồng hơn chuyên", v.v... Ngay tại Trung quốc, trong số 80 ngàn đập và hồ nước họ đă hoàn thành trong 50 năm qua, trung b́nh hàng năm có khoảng 100 đập bị vở. Trong năm 1973, có đến hơn 500 vụ vỡ đê tại Trung quốc. Riêng năm 1975, hai con đập khổng lồ trên sông Dương Tử đă vở một lượt làm thiệt mạng 230 ngàn ngườị Thử tưởng tượng trong năm hoặc sáu năm nữa, trong mấy chục đập của Trung quốc, Lào, và Thái được hoàn thành, mỗi năm có vài ba cái bị vỡ cùng lúc, lũ lụt tràn xuống miền Nam Việt Nam, lại gặp lúc mưa như thác đổ từ dăy núi trọc Trường Sơn, do nạn phá rừng như đă đề cập ở đoạn trên. Hai tai biến lũ lụt cùng lượt này sẽ biến miền Nam thành một biển cả sâu hàng chục thước nước, lại được pha thêm nước thải đủ loại từ Trung quốc tràn xuống th́ dân miền Nam c̣n chỗ nào để sống sót được. Đó là chưa kể các con đập Việt Nam sẽ có thể vở cùng lúc với hệ thống đập của các nước anh em Xă hội chủ nghĩa láng giềng.

Trong bài viết nhan đề "Tường tŕnh từ Vân Nam đến với con đập Manwan" đăng trên báo Tiếng Vang ngày 1/12/2002, Ộ Ngô thế Vinh, sau khi thăm viếng con sông Mekong chảy ngang vùng Tây Nam Trung quốc, giáp ranh với Miến Điện và Lào, cũng xác nhận ưu tư của dân Mekong trước dự án khai thác thủy điện bừa băi của Trung Cộng trên ḍng sông Mekong trong vùng nàỵ Chỉ riêng một con đập Manwan của Trung Cộng hoàn thành năm 1993, cũng đă chận giữ 20% nguồn nước trên ḍng sông Mekong chảy qua Vân Nam, làm cho mực nước sông Mekong ở hạ lưu tụt thấp xuống, và làm cho một số giống cá đă bắt đầu hiếm hoi hoặc biến mất hẳn. Mỗi lần chảy đến một cái đập, ḍng nước bị chận giữ trong hồ để lay chuyển những tuốc bin khổng lồ của nhà máy thủy điện nặng sáu bảy trăm tấn, nên khi được thả ra khỏi đập, ḍng nước như đă kiệt sức chỉ c̣n chảy lờ đờø. Do đó, có thể nói rằng sau khi các nước dọc bờ sông Mekong hoàn thành xong 37 dự án thủy điện, cộng với 8 cái đập đă hoàn thành, ước tính ḍng nước mẹ của sông Mekong sẽ dừng chảy tại Kam- pong Cham của Cam Bu Chia không phải là quá đáng. Ộ Ngô thế Vinh cũng trông thấy được những bao rác rến từ thành phố Cảnh Hồng nổi trôi trên sông Mekong và nước ô nhiễm của hồ Nhĩ Hải thuộc Cổ Thành Đại Lư cũng chảy thoát từ một phụ lưu ra con sông lớn nàỵ Rồi đây với hệ thống đập thủy điện Trung quốc được thiết lập để kỹ nghệ hóa toàn bộ miền Nam nước Tàu, con sông Cửu Long sẽ được dùng như một đường cống khổng lồ mà luồng nước thải nông nghiệp và kỹ nghệ Trung quốc sẽ hủy diệt mọi môi trường sống của toàn vùng hạ lưu, trong đó có Nam phần Việt Nam.

Riêng luận về Việt Nam, Nhà Nước của Đảng vẫn biết cần phải chấm dứt tệ nạn đốn phá rừng bừa băi, nhưng nếu chấm dứt buôn bán rừng th́ đào đâu ra ngoại tệ để bỏ vào các trương mục tại các ngân hàng ngoại quốc của các bậc lănh đạo Đảng. Từ 20 năm nay, Nhà Nước của Đảng CSVN, từ Trung ương cho đến Tỉnh Quận đều cho thực hiện dự án đầu tư, xây cất công tŕnh, trụ sở, hạ tầng cơ sở càng nhiều càng tốt. Dự án bê bối như nhà máy lọc dầu Dung Quất tốn đến 1 tỷ 300 trăm triệu mỹ kim cũng phải được thực hiện. Pháp quốc không nhận liên doanh, th́ chạy mời Đại Hàn và Đài Loan. Đài Loan và Đại Hàn cũng từ chối, th́ van xin liên doanh với Nga sộ Tháng 12, 2002 vừa qua, sau khi hợp tác hơn một năm với Viet-Petro, Nga sô cũng đă phải bỏ chạỵ Có lẽ không c̣n ai nhận nữa, nên Nhà Nước của Đảng hô hào Đảng CS "đỉnh cao trí tuệ" của Việt Nam sẽ tự lo liệu lấy, để cho "sập tiệm" luôn, là cái chắc!! Dự án đập Yali cũng bị Ngân hàng Thế giới bác bỏ, không tài trơ.. Nhà Nước của Đảng bèn vay của Nga và Ukraine 1 tỷ mỹ kim, lẽ dĩ nhiên với điều kiện dự án sẽ do Nga và Ukraine thực hiện. Và dự án này sau khi hoàn thành đă biến thành một tai họa cho nhân dân tỉnh Ratanakiri của Cam Bu Chia, như vừa tŕnh bàỵ Tại sao phải vay mượn hay vận dụng ngân sách quốc gia và tỉnh hạt để đầu tư, xây cất mặc dù đă biết là dự án công tŕnh hoàn toàn không hợp lư, và đa số các trụ sở xây cất ở địa phương Tỉnh Quận rất nguy nga, tráng lệ nhưng bỏ trống, không ai sử dụng hoặc chỉ sử dụng một phần? Là v́ phải xây cất mới có đấu thầu, có đấu thầu th́ các cấp lănh đạo Đảng và đảng viên công chức cán bộ của Nhà Nước mới có tiền bỏ túị

Đây là bằng chứng cụ thể. Theo tờ báo Tuổi Trẻ của Việt Nam Cộng sản xuất bản ngày 28 tháng 7, 2002, mỗi năm nhà cầm quyền CSVN dành khoảng 150,000 tỷ đồng VN, độ 10 tỷ mỹ kim, để cải tiến và tân tạo hạ tầng cơ sở. Theo tài liệu của Văn pḥng xét thầu của Bộ Kế Hoạch Đầu Tư của nhà nước Cộng sản th́ trong trọn năm 2001, chỉ có 13.6% dự án đầu tư được đưa ra đấu thầu rộng răi, c̣n lại 86.4% dự án do nhà nước các cấp của CS và xí nghiệp quốc danh toàn quyền chỉ định thầu khoán thực hiện công tác. Vẫn theo báo Tuổi Trẻ khi cho phóng viên điều tra các vụ nhũng lạm như cung cấp phẩm vật xấu, không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật, gây cho công tŕnh xây cất "bị lún, sụt, bong, nứt, thậm chí đổ sập", th́ các nhà thầu đều thú nhận "Không cho họ ăn th́ đừng ḥng có công tŕnh mà làm. Khi nhận công tŕnh, chúng tôi phải đút lót 1.5% trị giá công tŕnh về khoản gọi là phí chuyển nhượng, 5% về khoản gọi là đạo lư phí cho bộ máy ở trên, và lót tay tối thiểu 15% cho mỗi cơ quan gồm chủ dự án, các bộ phận giám sát, nghiêm thu để gọi là điều ḥa các mối quan hệ, v.v... Chúng tôi thường chỉ c̣n khoảng 45-50% để thực hiện công tŕnh và đóng thuế".

Như vậy căn cứ vào lời khai của các nhà thầu với báo Tuổi Trẻ của CS, chưa kể những công tŕnh do các XNQD đầu tư bằng ngân khoản viện trợ và vay mượn của ngoại quốc lên đến hàng chục tỷ mỹ kim, mỗi năm nội các dự án đầu tư bằng ngân sách nhà nước của CSVN cũng mang lại cho cán bộ cộng sản các cấp từ nhân viên Chính phủ trung ương cho đến các cấp Ủy của đảng và Ủy ban Nhân dân Tỉnh quận một số tiền thâm lạm hàng năm là 4.5 tỷ mỹ kim, nhân cho 20 năm cầm quyền, vị chi 90 tỷ mỹ kim, tức là 90 ngàn triệu mỹ kim!! Việt kiều về nước "ăn Tết" đừng tưởng các cao ốc, biệt thự, xí nghiệp, gian hàng, phố buôn sầm uất từ Hà Nội, Sài g̣n cho đến các tỉnh lỵ và quận lỵ là của nhân dân. Đó là tài sản riêng của Đảng và cán bộ Đảng các cấp CSVN, mà ngoại quốc gọi là "tư bản đỏ". C̣n người dân với Tổng sản lượng đầu người hàng năm dưới 300 mỹ kim th́ bữa đói bữa no, màn trời chiếu đất v́ lũ lụt liên hồi khắp nơi trong nước. Chỉ có cơ quan t́nh báo Hoa kỳ mới biết được trương mục tại các ngân hàng ngoại quốc của chóp bu CSVN. Tuy nhiên, căn cứ vào con số nhũng lạm hàng chục tỷ mỹ kim kể trên, việc dư luận báo chí đă từng tiết lộ các cấp lănh đạo đảng và nhà nước CSVN mỗi tên có tài sản trị giá hàng chục và hàng trăm triệu mỹ kim, tưởng không phải quá đáng và vô căn cứ. Vă chăng những con số nhũng lạm nêu trên là do báo Tuổi Trẻ của Đảng CSVN đăng tải, mà ai cũng biết những tên bồi bút được lựa chọn phải luôn luôn viết bài theo đúng đường lối do Đảng vạch rạ

  ồng bào hải ngoại đang tiếp tục đấu tranh yểm trợ các phong trào dân chủ tại quê nhà. Đă có một vài học giả đưa ra kế hoạch tổng quát tái thiết Việt Nam trong thời kỳ "hậu Cộng sản". Đa số đề cập đến nhân quyền, dân quyền, qui chế chính trị, cơ cấu tổ chức công quyền theo mô h́nh dân chủ pháp trị đi đôi với phân quyền biệt lập, v.v... Rất ít người đưa ra các chương tŕnh phát triển kinh tế trong chi tiết. Một hai chuyên gia kinh tế th́ quá lạc quan, cho rằng một khi được tự do dân chủ thật sự và kinh tế thị trường được áp dụng đúng mức th́ trong ṿng 30 năm, Việt Nam sẽ theo kịp Đài Loan, Đại Hàn hoặc Trung quốc của ngày hôm naỵ

  Riêng người viết bài này có chút đỉnh kinh nghiệm về phát triển nông thôn tại Việt Nam và trước năm 1975 cũng từng được các Chánh phủ bạn mời quan sát các chương tŕnh phát triển kinh tế tại Đài Loan và Đại Hàn, và có dịp thăm viếng Trung quốc hồi năm 1996, lại nghĩ rằng Việt Nam không giống các nước nàỵ V́ ba nước này không hề bị chính quyền phá hoại đến mức tự hủy như ở Việt Nam. Cách đây 30 năm, Đài Loan và Đại Hàn bắt tay xây dựng kinh tế của họ trong những hoàn cảnh và môi trường thuận tiện. C̣n Việt Nam trong thời kỳ hậu Cộng sản sắp tới sẽ phải đối phó với ba tai họa cùng lúc. Về tai họa lũ lụt v́ môi trường bị phá hũy th́ phải xây dựng hệ thống đê điều ngăn nước bảo vệ hàng mấy chục tỉnh miền Nam, kế hoạch phải kéo dài khá nhiều năm trong ngắn và trung hạn, và phải trồng cây gầy dựng hàng trăm năm trong dài hạn mới phục hồi được rừng cây như trước năm 1975. Tai họa thứ hai với hậu quả hủy diệt ḍng nước sông Cửu Long là tai họa có thể đưa đến diệt vong, tối thiểu là đối với độ 25 triệu đồng bào sinh sống tại một số tỉnh miền Đông cùng toàn bộ Tiền Giang và Hậu Giang Nam phần, từ Long An Hậu Nghĩa cho đến tận biển Cà Mau Rạch Giá. Nếu các nước Cộng sản Á châu, nhất là Trung Cộng, không dân chủ hóa kịp thời để sinh hoạt trong tinh thần thượng tôn luật pháp quốc tế của một nền văn minh tiến bộ toàn cầu th́ tuyệt đối không ai có thể giải quyết chấm dứt được tai họa nàỵ  

C̣n tai họa thứ ba là tai họa tham nhũng th́ cũng không thể giải quyết một sớm một chiều bằng luật pháp cứng rắn, bằng cải tổ hành chánh, bằng huấn luyện cùng lúc cải thiện đời sống công chức cán bộ, mà phải giáo dục ít lắm là hai ba thế hệ trẻ, từ học đường ra ngoài xă hội, kéo dài hàng bốn năm chục năm: một thế hệ c̣n trong trắng và một hai thế hệ đang bị kềm kẹp hà khắc, mất hết nhân phẩm, bị tiêm nhiễm bởi một nền văn hóa suy đồi, một hệ thống giáo dục chuyên dạy hận thù giai cấp (Cộng sản và không Cộng sản), trong một xă hội băng hoại v́ tôn giáo, đạo đức và luân lư bị Đảng và Nhà Nước chà đạp, trong một môi trường sa đọa mà muốn được sống c̣n th́ phải nói dối, khởi sự là nói dối cán bộ Nhà Nước, phải mánh mung, phải lường gạt, phải liên kết với cán bộ Đảng để tham nhũng, để chụp giựt cho thật nhiều, để làm giàu, bất kể quyền lợi tối thượng của tổ quốc, bất chấp mọi di hại cho con cháu về saụ  

Muốn tái thiết phục hưng đất nước, không phải chỉ cần có kế hoạch thật hay, và vận động thật khéo để vay mượn, như nhiều người nhận xét một cách phiến diện. Mà phải có một môi trường chiến lược bao quát thuận lợi gồm có tài nguyên thiên nhiên tối thiểu, hệ thống pháp luật thích nghi cho mọi lănh vực, cơ cấu và thủ tục hành chánh giản dị trong sáng, và trên tất cả, nhân sự thực hiện kế hoạch và chương tŕnh phát triển phải là hàng ngũ cán bộ trong sạch, liêm chính, có đầy đủ khả năng kỹ thuật và quản trị, yêu nước yêu dân, quyết tâm dấn thân cho công cuộc "phát triển bền vững" (sustained development) cho hiện tại và bảo đảm cho ṇi giống đời đời trong tương laị  

Quốc nạn Cộng sản đă kéo dài từ 30 năm naỵ Tết Nguyên Đán Quư Mùi sắp đến. Tết là một dịp để kiểm điểm rút kinh nghiệm, để ôn cố tri tân hầu vạch một hướng đi mới thích nghi và hữu hiệu hơn những năm củ. Công cuộc phát triển đất nước trong hiện tại và tương lai gặp quá nhiều trở ngại khó khăn do Nhà Nước Cộng Sản gây rạ Người viết chỉ nêu lên ba thảm họa đang dày xéo đất nước chắc chắn sẽ c̣n kéo dài đến thời kỳ hậu Cộng sản, với ḷng mong mơi sẽ nhận được cao kiến của những vị hằng ưu tư dằn vặt trong ḷng cho tiền đồ tổ quốc, để cùng góp ư với các chiến sĩ tự do và phong trào tranh đấu trong và ngoài nước. Cũng rất mong mơi đồng bào hải ngoại ư thức vận nước đang lâm nguy trầm trọng v́ các thảm họa trên đâỵ Đó là những vấn nạn mà chúng ta cần phải xếp ngang hàng ưu tiên với nhân quyền và tự do tôn giáo để có kế hoạch tranh đấu vận động, ngay từ bây giờ, với các Chính phủ và tổ chức lư tài quốc tế để họ áp lực CSVN giải quyết trong khuôn khổ các nguyên tắc sử dụng ngân khoản viện trợ và vay mượn để phát triển, trước khi quá muộn.  

NGUYỄN BÁ CẨN 

Tết Nguyên Đán Quư Mùi, 2003

   

HOME