Và trong suốt thời gian An Lộc bị vây hăm, có hai việc vẫn đều đặn mỗi ngày cho cả hai bên, kẻ công, người thủ. Cái đều đặn thứ nhất là bên địch quân, họ pháo liên tục, không ngừng nghỉ một ngày nào. Cái đều đặn thứ hai của một số cấp chỉ huy bên ta, pháo mặc pháo, mỗi ngày các vị đều chịu khó đến hầm chỉ huy của Đại Tá Nhựt, gọi điện thoại về trấn an gia đ́nh.
Cứ buổi chiều, người ta thấy một chiếc xe Honda chở 3 người, từ Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát B́nh Long chạy đến hầm chỉ huy của Đại Tá Nhựt, khoảng nửa cây số, cả ba đều nón sắt, áo giáp, súng ống cẩn thận, người ngồi giữa là Trung Tá Trương Thái Tôn, Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát B́nh Long. Chịu khó hơn nữa là phải nói đến Trung Tá Nguyễn Chí Hiếu, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 5 Dù, từ mặt trận Trị Thiên được bốc về tiếp viện cho An Lộc. Sau khi thấy t́nh h́nh đă tạm lắng dịu, ông xin Đại Tá Lê Quang Lưỡng cho Tiểu Đoàn 5 ra đóng ngoài rừng cao su, cách An Lộc một cây số, để giữ thế trong ngoài tiếp ứng với nhau. Và chiều chiều, người ta thấy Trung Tá Hiếu cùng vài đệ tử lững thững đi bộ từ rừng cao su vào gọi nhờ điện thoại về Sài G̣n.
Ngay sau khi An Lộc bị vây khổn, một Lực Lượng Đặc Nhiệm khoảng 20 ngàn quân được Bộ Tổng Tham Mưu thành lập, gồm Biệt Động Quân, Dù, Thiết Giáp và Bộ Binh, đặt dưới quyền điều động của Trung Tướng Nguyễn Văn Minh, Tư Lệnh Quân Đoàn III/Quân Khu III. Trước một số phóng viên chiến trường trong và ngoài nước, Tướng Minh tuyên bố:
- Chúng tôi sẽ tổng phản công và nắm chắc phần thắng.
Một cánh của Lực Lượng Đặc Nhiệm tiến dọc theo Quốc Lộ 13 để đánh thẳng vào Tân Khai. Hai cánh khác được trực thăng vận đổ xuống phía Đông Nam của B́nh Long để đánh ngang hông Công Trường 7 đang mai phục dọc theo Quốc Lộ 13 từ Chơn Thành đến An Lộc. Những chiến xa M48 có nhiệm vụ san bằng những đoạn đường mà địch đào hố, đắp mô gây trở ngại. Hai tiểu đoàn Biệt Kích Dù được đổ xuống vùng Lưỡi Câu, bên kia biên giới, để chận đường rút lui của địch. Một cánh khác đổ xuống phía Đông Lộc Ninh để tiêu diệt hậu cứ một trung đoàn thiết vận xa của địch. Sư Đoàn 3 Không Quân lập được nhiều chiến tích, đă phá hủy một kho đạn và một kho xăng lớn dùng cho chiến xa của địch. Tiểu Đoàn 6 Dù của Trung Tá Nguyễn Văn Đỉnh đă bị pháo và tổn thất nặng khi vừa đổ quân xuống Đồi Gió, tiểu đoàn này được trực thăng bốc ra bổ xung quân số, rồi sau trở lại bắt tay được với các đơn vị ở An Lộc.
Tại An Lộc, những đơn vị trú pḥng cũng bắt đầu phản công để nới rộng dần ṿng đai pḥng thủ. Những ngày cuối tháng 5, Tướng Hưng tung quân tận chân Đồi Gió. Đầu tháng 6, Biệt Kích Dù đánh lên hướng Bắc và kiểm soát đồi Đồng Long. Một vài chiếc trực thăng tải thương do những phi công gan ĺ đă đáp xuống dưới cơn mưa pháo của địch.
Mọi người mong ngóng Lực Lượng Đặc Nhiệm đến giải tỏa An Lộc, nhưng Công Trường 7 của Cộng quân vẫn bám chặt ở chốt Tân Khai. Quân ta tiến lên rất chậm, có những chốt "nuốt không trôi" đành phải đi ṿng. Ngày tiến xa nhất đă đến được Xa Cam, chỉ c̣n cách An Lộc 2 cây số nữa, nhưng hôm sau phải lui lại một đoạn.
Trong suốt 60 ngày An Lộc như ch́m vào địa ngục, có một người vẫn giữ được sự b́nh tỉnh một cách đáng nể: Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Sư Đoàn 5 Bộ Binh kiêm Tư Lệnh Chiến Trường B́nh Long. Với dáng dấp, phong thái như một nhà giáo, ông quyết định mọi việc một cách trầm tỉnh, ngay đến những ngày địch chiếm được ty Công Chánh, là chỉ c̣n cách hầm chỉ huy của ông chừng 200 thước. Giải quyết chiến trường từ tốn như Tướng Hưng, cũng là cách làm cho địch tự tiêu hao. Một số tù binh bắt được sau này khai rằng hầu hết các đơn vị Cộng quân tham chiến tại đây đă cạn đạn dược và lương thực. Lệnh không cho nấu ăn v́ sợ máy bay dội bom, nên những rau trái kiếm được phải ăn sống. Và sau bom đạn là một sự thử thách về tinh thần và sức phấn đấu. Địch quân với 30 ngàn người, 100 chiến xa, 60 khẩu đại pháo đủ loại, đă làm cho tan nát cả thành phố An Lộc và giết biết bao người dân vô tội. Nhưng cuối cùng, An Lộc vẫn đứng vững, An Lộc không bao giờ sụp đổ, bởi v́ toàn dân, toàn quân tại đây đă chiến đấu với một tinh thần rất dũng cảm.
Một ngày đẹp trời tại An Lộc, có nghĩa là một ngày địch chỉ pháo cầm chừng khoảng 5, 6 trăm trái đạn, Đại Tá Nhựt đang dùng cơm trưa trong hầm chỉ huy th́ Trung Tá Knowlde, Cố Vấn Trưởng Tiểu Khu B́nh Long báo có phái đoàn đến thăm. Khách đến hôm nay là Tướng Tallman, vị tướng này không tin rằng An Lộc "ghê gớm" hơn Khe Sanh, nên chờ yên ổn rồi đến thăm cho biết.
Đại Tá Nhựt nghĩ rằng vị tướng này không có liên hệ ǵ với Tiểu Khu B́nh Long, lại thăm viếng không chính thức, nên để cho Trung Tá Knowlde ra đón mà thôi. Trung Tá Knowlde mạng c̣n lớn nên chưa kịp đến đón th́ phái đoàn đă đi bộ từ băi đáp đến hầm chỉ huy. Một quả đạn 75 ly do địch quân từ trên Đồi Gió bắn vào đoàn người vừa đặt chân xuống An Lộc. Tướng Tallman bị thương trầm trọng, một Thiếu Tá Mỹ bị găy tay, hai sĩ quan Mỹ và một Trung Sĩ thông dịch viên người Việt chết ngay tại chỗ. Tướng Tallman được trực thăng bốc ngay về cấp cứu, nhưng vết thương trầm trọng, không thể nào cứu chữa.
Nhớ một lần gặp nhau ở Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn 3, Đại Tá Nhựt nói đùa vị tướng này:
- Thiếu Tướng không cao mà có tên Tallman.
Cho đến tháng giêng năm 1973, th́ Trung Tá Knowlde không c̣n may mắn như ngày hôm nay nữa. Trước ngày ngưng bắn, Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân do Trung Tá Ngô Minh Hồng chỉ huy đến thay thế cho Liên Đoàn 3 rút về dưỡng quân. Buổi tối ngày 22 tháng 1 năm 1973, Trung Tá Hồng tổ chức nhảy đầm tại một tư gia trong thị trấn. Trung tá Knowlde có đến tham dự.
Đúng 12 giờ đêm, một quả pháo rơi ngay vào nơi những người đang vui vẻ mừng cho ngày tàn của cuộc chiến, Trung Tá Knowlde chết ngay tại chỗ, chết trước giờ ngưng bắn đúng 8 tiếng đồng hồ, và được xem như người quân nhân Mỹ cuối cùng chết trong cuộc chiến Việt Nam. Lễ an táng của ông được cử hành trọng thể, quan tài đặt trên một chiếc xe ngựa, xe diễn hành qua trước ṭa nhà Quốc Hội của Hoa Kỳ.
Buổi sáng ngày 25 tháng 8 năm 1972, Đại Tá Nhựt cùng với các xă trưởng cúng đ́nh rồi sau đó ăn uống với nhau để mừng ngày An Lộc tạm yên. Đến 3 giờ chiều, điện thoại từ Quân Đoàn 3 gọi đến báo Đại Tá Nhựt chuẩn bị về tŕnh diện Tổng Thống để ra nhận Sư Đoàn II Bộ Binh thay tướng Phan Ḥa Hiệp đă từ chức v́ trận Quế Sơn. Một giờ sau, trực thăng đến bốc Đại Tá Nhựt về tŕnh diện Quân Đoàn 3 và sáng hôm sau về Sài G̣n tŕnh diện Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.
Buổi chiều ngày 26, Đại Tá Nhựt về thăm gia đ́nh tại Sài G̣n. Bà cụ nghe tin liền can ngăn:
- Con đă sống chết với An Lộc th́ cứ ở lại An Lộc, hoặc xin giữ một chức ǵ nhỏ thôi cũng được, đừng đi làm Tư Lệnh Sư Đoàn.
Đại Tá Nhựt nh́n qua người bạn đời của ḿnh để hỏi ư. Nhưng có ǵ khác đâu, người đàn bà nào cũng muốn chồng ḿnh là con tàu nằm yên trong bến đậu. Đă hơn ba tháng qua, trái tim của người chinh phụ cứ thắt lại theo từng đợt pháo, từng trận tấn công của địch vào An Lộc. Bây giờ, nơi miền Trung xa xôi đó...
Nhưng Đại Tá Nhựt chưa phải là người muốn yên nghỉ. Ông nh́n lại quăng đời của ḿnh, đă 20 năm trong quân ngũ. Khoác áo nhà binh khi mới 18 tuổi. Xuất thân từ khóa 10 Đà Lạt, lúc Điện Biên Phủ c̣n chưa kết liễu. Ông đă giữ từ chức Trung Đội Trưởng, đến Đại Đội Trưởng Bộ Binh. Đầu năm 1955, t́nh nguyện về binh chủng Thủy Quân Lục Chiến, qua các chức vụ từ Đại Đội Trưởng, Tiểu Đoàn Trưởng, Tham Mưu Trưởng kiêm Tư Lệnh Phó Thủy Quân Lục Chiến.
Năm 1963, đang nắm Tiểu Đoàn I Thủy Quân Lục Chiến, ông tham gia cuộc đảo chánh, chiếm đài phát thanh Sài G̣n. Sau khi Tướng Nguyễn Khánh chỉnh lư, những người tham dự đảo chánh, một số bị giam, một số bị loại. Ông bắt đầu trôi nổi theo những chức vụ "ngồi chơi" cho có: Tùy Viên Quân Sự tại Manila hơn 2 năm, về nước làm Phụ Tá Đổng Lư Bộ Quốc Pḥng cho Trung Tướng Nguyễn Hữu Có. Một thời gian sau, ông lại được đưa về Trung Tâm Huấn Luyện của Sư Đoàn 18 Bộ Binh, tiếp đó là Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 43 Bộ Binh, Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 48 Bộ Binh và nay là Tỉnh Trưởng B́nh Long.
Bây giờ đất nước cần, ông không thể từ chối, mặc dù ông biết sau trận Quế Sơn, Sư Đoàn II Bộ Binh đă nát gần một nửa, và t́nh h́nh chiến sự ở miền Trung c̣n rất căng thẳng. Ông biết khi về nắm Sư Đoàn II, ngoài việc chỉnh đốn sư đoàn, th́ việc chiếm lại Quế Sơn và giữ vững vùng trách nhiệm ở đây cũng khó khăn đâu kém ǵ việc ông đă tử thủ tại An Lộc. Nhưng ông là một chiến sĩ, chưa bao giờ ngần ngại trước một thử thách nào.
Ngày 27 tháng 8 năm 1972, một chiếc máy bay của Hoa Kỳ dành riêng để đưa ông ra Huế tŕnh diện Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Đoàn I/Quân Khu I. Giă từ An Lộc. Giă từ những người đă chung vai sát cánh với ông trong 144 ngày dài nhất của cuộc đời để giữ cho thành phố này qua cơn băo lửa.