|
Mình em mười hai tuổi
Lang thang đi kiếm ăn
Ngày qua ngày đoạn tháng
Cùng anh em trong "băng".
Hỏi em "cha mẹ đâu"
Thưa rằng "đâu còn nữa
Cha em vừa mới mất
Mẹ đi đã lâu rồi.
Hồi em vừa tám tuổi
Nhà em quá đói nghèo,
Cha không nuôi mẹ được,
Mẹ lấy chồng Đài Loan.
Em ơi thật đau thương
Quê hương ôi đổ vỡ,
Gái Việt lấy chồng Tàu,
Xa rời mọi người thân.
Vì đâu mà nên nỗi,
Quê hương sao đói nghèo
Phải chăng vì giặc Cộng
Làm đất nước đìu hiu?
|