Nửa vầng trăng
thơ Lê Khắc Anh Hào
Xén nửa vầng trăng tận đỉnh mây
Soi đêm tăm tối giữa ban ngày
Soi dân vẫn triệu bàn tay trắng
Soi đảng, một đàn ngất ngưởng say.
Xén nửa vầng trăng lú đầu non
Soi lên biên ải đất không còn
Ải Bắc đoạn lìa thân Đại Việt
Tổ Quốc quặn mình đau héo hon.
Xén nửa vầng trăng trời Lạng Sơn
Soi chung cây cỏ dậy căm hờn
Nhìn trăng mà thẹn cùng non nước
Lịch sử nghìn năm họa Bắc phương.
Xén nử a vầng trăng trời Thăng Long
Soi theo thành quách dấu Tiên Rồng
Miếu đền xưa vẫn mầu hoang phế
Hà Nội cúi đầu em biết không?
Xén nửa vầng trăng trời sông Hương
Nắng mưa lầy lội mấy con đường
Đường lên Thiên Mụ sầu chuông vọng
Soi nhịp Truờng Tiền, những vết thương.
Xén nửa vầng trăng đêm Sài Gòn
Bên đèn rực rỡ dấu chân son
Triệu người nheo nhóc không màng chiếu
Soi Bắc vô Nam, nước không hồn!
Xén nửa vầng trăng trên đại dương
Trăng soi nước biếc giữa đêm trường
Xương trắng thuyền nhân nhồi sóng cả
Cùng với muôn trùng khóc cố hương!
Ta ráp vầng trăng lại với nhau
Hồn nghe sương lạnh bóng tinh cầu
Muôn sao vụt tắt trời quê Mẹ
Trăng cũng cùng ta chung nỗi đau.